Chùm thơ của Bùi Văn Vương mang giọng điệu trẻ trung, trực cảm, kết hợp giữa ý thức công dân và tình cảm quê hương sâu bền. Thơ anh không tìm kiếm sự cách tân hình thức cực đoan, mà đặt trọng tâm vào cảm xúc chân thật, hình ảnh gần gũi đời sống lao động và hình tượng người lính Việt Nam như một điểm tựa tinh thần. Trong mạch thơ ấy, cái tôi cá nhân hòa vào cộng đồng, tiếng nói riêng hòa vào nhịp thở chung của đất nước, tạo nên một cảm thức thơ mộc mạc, ấm áp nhưng giàu sức lay động.
Bùi Văn Vương sinh năm 2003, đã xuất bản một tập thơ tại Nxb Hội nhà văn và có nhiều sáng tác in trên: Tạp chí cửa Việt, Văn nghệ An Giang, Tiền Phong… Anh đang sống và viết tại Phan Rang.
LÍNH VIỆT NAM
Nếu là loài cây chết trên ruộng hoang
chỉ là đất quá khô
những cơn mưa khát vọng vẫn nằm chờ
nếu là loài cá chết giữa đại dương
chỉ là biển quá cuộn
những con sóng xanh vẫn trôi theo dòng cuốn
nếu là loài hưu chết giữa khu rừng
chỉ là lá động
mùa thu vẫn tiếp thay từng cuốn mỏng
nhưng nếu là người lính Việt Nam…
ta không bao giờ chết đi
không bao giờ
dù ở nơi cằn khô
giữa đại dương hay trong rừng sâu
ta vẫn sống
trên mặt đất muôn màu;
trong hơi thở Tổ quốc
dưới ngọn cờ reo gọi bình minh vỡ
bên dấu chân người đi về phía nắng mơ
và trong trái tim muôn đời thương nhớ.
TÌNH THƠ QUÊ NHÀ
Sáng sớm lên mạng
ai gọi tôi… nhà thơ?
tôi đem cái /nhà thơ/ ra bờ biển
người câu cá đưa tôi cần câu
biển vẫn thấu ngàn năm mắt sóng sâu
như ngàn năm tình quê còn vỗ mãi.
tôi đem cái /nhà thơ/ xuống ruộng sâu
người trồng lúa đưa tôi cây cuốc
đất vẫn dậy những mầm xanh Tổ quốc
xanh rung lên theo dấu bước chân người.
tôi đem cái /nhà thơ/ đi tắm gội
tóc vẫn cháy mười năm nắng quê hương
tôi đem cái nhà thơ đứng ngoài đường
da tôi vàng mà máu tôi tươm đỏ.
rồi tôi đem cái /nhà thơ/ đi bỏ
ai nghe chăng – cô hàng gánh bên ngõ
vẫn hát rao tình yêu của đời người
như trong máu môi
tiếng Việt ru hời
từng nhịp thở trong vành nôi ca dao
tôi đem cái /nhà thơ/ nhét vào túi áo
xuân vẫn cứ xuân
đất vẫn chân người
sông vẫn chảy, trời vẫn rộng thêm tiếng thở
và nơi biên cương
vẫn bóng lưng người chiến sĩ
đứng giữa phong ba
như viết lên tình thơ trọn quê nhà.