96. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA CHU MINH KHÔI

Chùm thơ là những hình ảnh lặng thầm mà bền bỉ về con người và miền đất Việt Nam hôm nay. Từ hình ảnh người chiến sĩ công an đi qua đêm tối gìn giữ bình yên, đến sắc xuân ấm áp trên rẻo cao, rồi hành trình đổi thay của bản Rào Tre, thơ anh chọn giọng điệu trầm, tiết chế, giàu cảm xúc nhân văn. Ở đó, cái đẹp không ồn ào mà thấm sâu; lý tưởng không hô hào mà hiện lên qua từng số phận, từng bước chân âm thầm giữa đời sống.

Chu Minh Khôi là nhà báo, nhà thơ, viết bền bỉ từ thập niên 1990, từng in dấu trên nhiều báo, tạp chí văn học và xuất bản nhiều đầu sách thơ, văn xuôi, khảo cứu. Hiện anh đang công tác tại Tạp chí Kinh tế Việt Nam.

Các tác phẩm đã xuất bản: Ly cà phê tháng tư (thơ, NXB Lao động, năm 2014); Chạm tay vào những váu vật Phật giáo (sách khảo cứu, NXB Lao động, năm 2014); Đời người qua cuộc bể dâu (truyện vừa, NXB Hội Nhà văn, năm 2018); Người tạm trú trần gian (Tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà văn, năm 2021); 68 bảo vật quốc gia của Phật giáo Việt Nam (NXB Thông tin và truyền thông, năm 2023).

ĐÊM ĐI QUA VAI NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG AN

Đèn vàng rơi mỏng phố xa
Men theo đêm lạnh ô nhà ướt sương
Người yên giấc mộng đêm trường
Anh điều tra giữa con đường lặng thinh.
Áo xanh lặng lẽ bóng hình
Len qua hẻm vắng, bãi sình, hồ sơ
Trang đời khuất đọng bụi mờ
Bước anh bền bỉ ngược giờ bình an.
Theo từng manh mối gian nan
Anh thành đốm lửa giữa màn đêm sâu
Vén màn bóng tối ướt nhàu
Soi cho sự thật tìm nhau trở về.
Một dòng chứng cứ lộ qua
Một vùng u tối nhạt nhòa dần tan
Chiến công không để ai bàn
Chỉ mong phố xá an nhàn mỗi đêm.
Bao nhiêu góc khuất bên thềm
Điều tra đâu phải ngắm êm mây trời
Bao chìm nổi phía sau đời
Là bao đêm trắng những người lặng xanh.
Không ồn ã, chẳng tranh danh
Anh như cột mốc dựng quanh lối đời
Giữa bao ranh giới ngậm ngùi
Anh mang lẽ phải đẩy lùi bóng đêm.
Đi qua dông bão không tên
Gian nan thoảng gió vén đêm giữa trời
Nép vào sông núi quê người
Lặn vào đất nước hóa đời bình yên.

SẮC XUÂN TRÊN RẺO CAO

Từ trong sương sớm mỏng manh
Tiếng gà nhóm lửa gọi xanh núi đồi
Trẻ em tay vịn mặt trời
Che ô mây trắng hát lời mùa xuân.
Thổ cẩm thương đến bâng khuâng
Cổng trời hun hút bước chân miên trường
Heo may thung lũng gọi sương
Nắng theo con suối ven đường em qua.
Tóc em cả gió bao la
Dịu hương bồ kết thơm xa lưng đồi
Rượu ngô chẳng dám nhấp môi
Ta đành lảo đảo vào người em thôi
Bậc thang lúa đổ vào trời
Vách mây treo ánh mắt người ta thương
Má em hương nếp vấn vương
Không men rượu cũng nặng thương một đời.

RÀO TRE ĐỔI SẮC THAY DA

Ngày xưa vách đá che đời
Người Chứt khổ cực giữa nơi đại ngàn
Đêm về co cụm trong hang
Áo thô vải cỏ, nhỡ nhàng đói no.
Đường rừng dấu bước cỏ khô
Săn con thú nhỏ… hoang sơ tháng ngày
Khe sâu, suối lạnh, mưa dày
Bão về đổ xuống tháng ngày bấp bênh.
Một hôm rừng núi chuyển mình
Gió Ka Đay thổi bình minh điệp trùng
Bộ đội vượt dốc, băng rừng
Mang theo ánh lửa tình thương cuộc đời.
“Người ơi, vất vưởng đỉnh đồi
Đừng như nai, gấu mãi trôi giữa rừng
Về đi, dựng bản tương phùng
Rào Tre nhà mới – đời bừng nắng lên”.
Nói rồi tay nắm tay bên
Ăn rừng, ngủ suối bao đêm kiên trì
Chỉ đường gieo hạt khắc ghi
Cầm tay dạy việc từng giờ đậm sâu.
Mái sàn ngói đỏ tươi màu
Đường bê tông nối nhịp cầu bản xa
Bốn mùa ruộng lúa nở hoa
Trâu bò gõ móng quanh nhà sáng lên.
Trẻ em học chữ vang rền
Ánh đèn soi sáng những đêm đầu mùa
Từ trong mắt mẹ nở hoa
Từ trong nếp áo đậm đà tươi xuân.
Rào Tre bừng sáng muôn phần
Thoát nghèo, bỏ tối bước gần văn minh
Ba mươi năm một hành trình
Nghĩa tình biên giới in hình tháng năm.
Rào Tre đổi mới yên lành
Trái tim ở lại giữa vành nắng lên
Ơn người chiến sĩ vững bền
Dệt mùa xuân sáng trên nền nương xanh.
11.2025