88. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA TÔ GIANG

“La bàn nhân gian” và “Cạch”… đặt cạnh nhau như hai cực sáng – tối của một đời sống tinh thần. Bài thứ nhất là khúc tưởng niệm lặng sâu dành cho mẹ, từ những chi tiết rất nhỏ của sinh hoạt đời thường, thơ mở ra một vũ trụ đạo lý giản dị, nơi tình mẫu tử trở thành la bàn dẫn con người trở về nhân gian, vượt qua mất mát và hư vô. Bài thứ hai là cú va đập trần trụi với thực tại: một tiếng “cạch” khô lạnh khép lại ảo vọng quyền lực, danh vọng và giả tu. Thơ không an ủi, không cứu rỗi, chỉ phơi bày sự sụp đổ của những giấc mơ khoác áo hào quang. Hai bài thơ, một dịu dàng, một nghiệt ngã, cùng gặp nhau ở điểm chung: lời nhắc tỉnh táo về điều gì còn lại sau cùng khi mọi lớp che phủ của đời sống rơi xuống.

Tô Giang (sinh 1978, Nghệ An) là nhà văn và cựu nhà báo với hành trình đời viết đầy nỗi niềm và tái sinh từ bóng tối. Từng là biên tập viên Đài PT-TH Nghệ An, anh trải qua lầm lỡ, chịu án tù và trở về để viết những trang văn sâu sắc về con người, số phận và sự chuộc lỗi. Tác phẩm “Nơi trăng không hắt bóng” giành giải C tại cuộc thi viết về “Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống”, khắc hoạ số phận người tù bằng suy tư thay vì ồn ào. Văn chương anh là lời đối thoại với ánh sáng sau bóng tối.

LA BÀN NHÂN GIAN

(Dành cho mẹ)
Buổi sáng…
toà chung cư chọc trời thủng.
Gió đứng chờ như chưa kịp biết
ai đã rời đi.
Ngày ấy…
con gội đầu cho mẹ.
Nước ấm trôi chậm qua mái tóc mỏng.
Nắng len vào từng sợi nhẹ như bàn tay đặt lên trán người già.
Ánh sáng…
quấn quanh đầu mẹ
một vòng rất khẽ.
Không cần triết học để gọi tên giác ngộ.
Trái đất
xoay bốn tỷ lần quanh lửa.
bao nhiêu lần mẹ xoay quanh ta?
Con người lóe lên… rồi! biến mất?
Mà sớm mai vẫn đến.
Cỏ học ánh sáng bằng lá.
Chim mở cửa trời bằng ca.
Biển đẩy mặt trời lên qua mép thế giới.
Bao lớp mây trôi vẫn một vầng dương.
Sáng nay con gột tóc
không mẹ.
Nắng vỡ trên tay tràn xuống vai lạnh.
Nhưng mặt trời mẹ đã trao vẫn cháy
trong từng nhịp thở con.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan
bởi những bình minh đúc từ đêm tối
xin giữ lại bàn tay mẹ
trên trán con
làm la bàn
dẫn về
nhân gian.

CẠCH…

Tiếng chuông gióng lên
từ chiếc còng số tám.
Không ngân.
Không đẹp.
Không cứu rỗi.
Tiếng cạch ấy đến như một nhát búa
từ nơi không ai kịp ngước nhìn.
Đập tan. Giấc mơ tiền
rụng xuống
một tôi…
Từ đó, ảo ảnh chỉ còn là thanh âm
khô…
đau…
Nàng hậu đẹp như tiên
chỉ thêm một dấu huyền
Vương miện rơi
lạnh như cổng sắt
đóng lại một giấc mơ.
Bàn tay từng giữ nhịp đập cho nhân gian
điện tâm đồ rối loạn
dao mổ rơi xuống.
tim mình không thể cứu.
Bàn tay áo nâu. Khất thực giả danh
tràng hạt tung toé
áo thầy không mang lại đời tu
tiền rơi vào bát
nhẹ hơn một tiếng thở dài.
Không phải chuông chùa.
Không gọi tỉnh ai.
Không hứa hẹn ngày mai.
Không đóng lại tội lỗi.
Cạch…
Khép lại giấc hão huyền!