89. THƠ DỰ THI CỦA NÔNG THỊ HƯNG

Chùm thơ dự thi của Nông Thị Hưng ngân lên từ ký ức núi rừng, nơi lời then, đàn tính và hình bóng mẹ cha hòa quyện. Giọng thơ của chị mộc mạc mà thẳm sâu, chạm đến nỗi nhớ nguồn cội, tình yêu và đau đáu thân phận người miền núi.

Tác giả hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội.

NỖI NHỚ TRƯỚC HIÊN NHÀ

Chiều nay nhớ mẹ
Con trông lên ngọn núi trước nhà
Cây lá rung rinh thì thầm khẽ hát
Lời then nồng nàn
bay xa…
Núi tạc bóng cha
Hương quê nhà khắc ghi từng tấc đất
Lòng con thắp nỗi dịu dàng
Ủ vào trái tim nụ biếc…
Ngày trong veo
Con neo vào cây đàn tính
Cất lên giai điệu dân tộc mình
Lời mẹ trổ mầm xanh
Lời mẹ gieo nhịp sống
Nguyện giữ lại bên mình
Tiếng chim ca.
Chiều nay nhớ mẹ
Mây trời
Giăng giăng.

MẦM TÌNH ĐÁ TẠC MUÔN NƠI

Đã lâu không nghe tiếng rừng
Đã lâu không gọi tiếng núi
Mẹ trải chiếu giữa nhà
Nhạc ngựa dồn vang…
Cây đàn tính trổ sợi tình tang
Hương rừng tỏa lan trên tay của mẹ…
Bập bùng tiếng gõ
Lời then ủ lửa lưng mây
Những lời ca cháy lên từ con tim
Để tình yêu chảy qua nỗi đau giông bão
Tìm người thiếu phụ
Say điệu then trôi.
Núi rừng chơi vơi
Lời thương dù lặn chín mường
Lời yêu dấu đầu ghềnh ngọn thác
Trọn đời đá tạc
Tình đau.
Chốn rừng già
Anh con chim lạc
Đắm chìm nơi em.