Thiếu tá Đoàn Tam Kỳ, Công an tỉnh Bắc Ninh, mang đến chùm thơ trải rộng từ miền cảm xúc riêng tư đến ký ức gia đình và lịch sử dân tộc, kết hợp giọng trữ tình lắng sâu với tinh thần trách nhiệm công dân, đặc biệt ở bài thơ viết về người cha, chiến sĩ Công an nhân dân chi viện miền Nam.
Tác giả đã xuất bản chung hai tập truyện ngắn, tản văn, 3 tập thơ, sáng tác 6 ca khúc. Giải thưởng: Giải Ba “Tôi làm việc tốt” (2025); Giải Ba “Người thầy kính yêu”, “Lòng tốt quanh ta”; Giải Khuyến khích Cuộc thi sáng tác Truyện ngắn, ký đề tài Vì bình yên cuộc sống…
TRẮNG
Em
vụt qua đời ta
như vệt sáng trắng
rơi xuống từ vòm trời khuyết.
Bàn tay run rẩy,
giọt mơ non
trượt khỏi kẽ ngón,
long lanh như ánh pha lê vỡ
mà ta không kịp giữ.
Ngực ta cháy đỏ,
nhưng giấc mơ em
lại trắng toát
trong suốt
không một vết bụi nào có thể chạm vào.
Nàng
hoa trắng nở ngang ngực bình minh
yêu kiều kiêu sa
mà vẫn mong manh như hơi thở sương.
Ta khát khao hòa tan
nhưng chỉ kịp chạm
vào cái lạnh của hư vô.
Chiều
những đám mây lạc về phương nhớ
mặt trời trôi qua
như chiếc bóng tan trong gương.
Ta đi,
tìm hình em trong từng con phố
chỉ còn lại khoảng trống
hun hút gió.
Đêm
trăng xanh hát bản tình ca ướt lạnh.
Mưa bất ngờ xóa nhòa,
không còn phân biệt được
ai với ai
chỉ còn
trắng.
Trắng.
Trắng.
Nhiều năm sau,
ta vẫn mài bóng ký ức
giữ lấy một mảnh gương
không chịu vỡ.
Áo trắng ngày nào
bay mãi trong trí nhớ
mềm như sợi khói
mảnh như một cơn mơ
vĩnh viễn không gọi về.
Mơ trắng ơi
ta đứng giữa nhân gian
gọi em bằng tiếng nấc không lời
bằng khát vọng chưa từng tắt
dẫu chỉ còn tro tàn
trong tim.
VẦNG NGUYỆT QUÊ XƯA
Thu lại về
trăng vằng vặc đầu hiên
Sương thấp thoáng như bàn tay thủa nhỏ
Chiếc ghế gỗ, tiếng cọt kẹt như thở
Gọi về lòng một thuở đã xa…
Cây ngoài sân trút lá tựa mưa rơi
Như nỗi nhớ ùa về tim khắc khoải
Gió thở dài, hàng tre gầy nhức nhói
Ai chờ ai trong lặng lẽ lãng quên?
Ngọn đèn dầu leo lét cháy đêm khuya
Soi chiếc bóng một thời thơ trong trẻo
Ta ngồi lại, giữa mơ hồ rất khẽ
Lắng tiếng lòng vang vọng
nửa vầng trăng…
Mẹ có về theo hương cốm thu sang
Bóng cha cũ có chập chờn vách gió
Trăng vẫn sáng như chưa từng cách trở
Dẫu người đi, nỗi nhớ còn vẹn nguyên
Dẫu năm dài gió bụi phủ thời gian
Trăng thu cũ vẫn ngời lên lặng lẽ
Ký ức ấy
chẳng bao giờ phai mờ
Tròn vẹn hoài
như vầng nguyệt quê xưa ….
TRĂNG RỈ MÁU
Ký ức của cha những ngày bom đạn
Sẻ dọc trường sơn những tháng bộ đường
Bút nghiên, công danh sự nghiệp hoãn
Miền Nam gọi,
miền Bắc lên đường…
Đường Hồ Chí Minh hành quân bộ
Rừng âm u, muỗi vắt chuyện xoàng
Máy bay địch, trải đầy hóa học
Cũng không cản nổi bước hành quân cha
Có những trận giặc phục kích đánh úp lá cà
Đồng đội cha đổ máu hết rồi
Mình thương đầy máu đồng đội đâu rồi
Giữa rừng già Trường Sơn gió thét gào
Đạn găm đầu, cha chẳng nhớ chi nữa
Chỉ còn lại những cơn đau rằng xé
Thân thể cha những lúc trời trở gió
Bông nhét tai, cha ôm đầu quằn quại
Kí ức về cha trong con nhạt nhòa lắm
Bởi chẳng mấy khi cha có ở nhà
Mình vai mẹ diễn tả hai vai
Ngày cha về, mẹ cảm động vô cùng
Cha cứ đi biền biệt mãi tháng ngày
Tiễn cha đi khi còn trai tráng
Ngày cha về mang vết xước những trận đánh
Nhưng còn trở về,
là mẹ còn hạnh phúc hơn bao người
Tháng tám của con đèn sao không sáng
Bởi ánh đèn cha chợt tắt trong ngày thu
Chiến trường xưa ác liệt
chẳng làm tắt ánh đèn cha
Hòa bình rồi cha bỏ lại tất cả
Hóa thân mình vào cõi hư không
Thu nhuốm lệ buồn đưa tiễn cha đi
Mẹ đau thắt lòng thương tiếc cả tuổi xuân
Con mắt ngây thơ nhìn ánh trăng rỉ máu….