Tác giả Ngọc Minh (tên thật Nguyễn Duy Thành, sinh năm 1981) hiện công tác trong lực lượng Công an nhân dân, đồng thời là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn (ĐH Sư phạm Hà Nội), anh đến với văn chương từ trải nghiệm đời sống công tác ở cơ sở, đặc biệt tại các vùng nông thôn, miền núi. Thơ và tản văn của Ngọc Minh từng đăng trên Tạp chí Văn nghệ Ba Bể và Báo Văn nghệ Thái Nguyên, mang giọng điệu mộc mạc, chân thành, giàu tình quê và trách nhiệm xã hội.
“Xuân trên bản” khắc họa bức tranh mùa xuân miền núi với đào nở, nhà sàn, nương rẫy và nhịp sống yên bình của bản làng. Bài thơ gây ấn tượng bởi hình ảnh người công an cơ sở lặng lẽ gắn bó với từng tấc đất, giữ bình yên cho mùa xuân nơi vùng cao. “Mùa xuân con về bên mẹ” là khúc trữ tình gia đình giàu xúc cảm, nơi người con trở về trong những ngày cuối năm, đối diện thời gian in dấu trên mái tóc và dáng lưng mẹ. Bài thơ gợi lại ký ức Tết, bếp lửa, cánh đồng và sự hy sinh thầm lặng của mẹ, tạo dư âm ấm áp, nhân văn. 
XUÂN TRÊN BẢN
Những nụ đào thắm tươi khoe sắc
Cây vải già nhú những mầm xanh
Bờ rào đá bỗng cựa mình tỉnh giấc
Hé mắt nhìn ngơ ngác chào xuân
Bé theo cha lên rẫy tròn xoe mắt
Hạt thóc vui tí tách nảy mầm
Phía rừng xa có chú chim gọi bạn
Rừng nghiến già nhìn xuống bản trầm ngâm
Căn nhà sàn rộn ràng những bước chân
Chăn thổ cẩm đùa vui trong gió ấm
Máng nước tràn cười vui bên áo mẹ
Lốc cốc mõ trâu theo bạn về chuồng
Xuân ấm đang về rộn ràng khắp bản làng
Lại một năm chú công an xa quê ngày tết
Bóng áo xanh thân quen từng tấc đất
Quen những tiếng cười, quen cả tiếng “à lôi”
Chén rượu đầu xuân thơm những tiếng cười
Đêm giao thừa bình yên như cổ tích…
MÙA XUÂN CON VỀ BÊN MẸ
Gác lại bộn bề về bên mẹ đón xuân
Chạm cổng cũ có hoa đào chớm nở
Căn nhà cũ đã bao mùa lộng gió
Mái ngói rêu phong mấy độ xuân về
Mẹ bây giờ tóc bạc trắng hai vai
Lưng đã còng gánh bao mùa mưa nắng
Mẹ lại vuốt tóc con pha sương trắng
Con bỗng thành đứa trẻ của ngày xưa
Mỗi độ xuân về xúng xính áo hoa
Mấy chị em xếp hàng chờ mừng tuổi
Pháo hoa rộn ràng gọi mùa xuân tới
Bếp lửa bập bùng sáng cả tuổi thơ
Ba ngày tết thắp sáng những ước mơ
Cả nhà mình hối hả vào vụ mới
Trên cánh đồng râm ran bao tiếng gọi
Nhánh mạ gầy mẹ gieo những mầm xanh
Một năm bốn mùa trên cánh đồng quen
Đời mẹ gầy cõng bao mùa mưa nắng
Lưng mẹ còng cho chúng con đứng thẳng
Vững bước đi giữa giông bão cuộc đời
Bàn chân con dẫu qua cuối bể, chân trời
Gieo neo thác ghềnh năm non bảy núi
Cuối chạp rồi vẫn muốn về bên mẹ
Nghe gió sum vầy thổi suốt cuộc trần