Song Phố là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Vĩnh Long, cây bút thơ gắn bó bền bỉ với không gian sông nước Nam Bộ. Thơ chị giàu chất trữ tình, lắng đọng ký ức quê nhà, kết hợp nhuần nhị cảm xúc cá nhân với chiều sâu văn hóa vùng đất.
Chị đã xuất bản các tập thơ: Gió mặn, Lục bát xứ Dừa, Người cù lao… và đạt nhiều giải thưởng văn chương khu vực, trong đó có Giải Ba thơ Đồng bằng sông Cửu Long và Giải A cuộc thi học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.
NHỮNG NGÓN TAY MÙA XUÂN
Tôi hái mùa Xuân trên đỉnh nhớ
Mùi hương xưa gom ký ức đem về
Mẹ ngồi đó một góc trời độ lượng
Trải tình phơi kín hồn quê
Thời gian bâng khuâng nhón từng bước đam mê
Hơi thở chậm nằm kề nhau rón rén
Nụ tầm xuân dậy thì bẽn lẽn
E ấp trong màn đêm
Tháng Chạp cởi áo choàng phủi lớp bấc non
Máng lên vách sợi giao mùa lần nữa
Con chim chìa vôi hót ngoài khung cửa
Rót bình minh vào buổi sớm mai
Trả một nửa hồn nhiên cho tháng Giêng
Mùa say nắng gọi nhau về tình tứ
Bàn chân gió nhoài lên ướm thử
Dấu hài in trên cỏ mùa Xuân
Và tôi đã nghe tiếng thì thầm hò hẹn
Đi về phía hàng cây
Những nhánh bàng trụi lá
Đang nhú lên chồi non
Tiếng gọi mùa rơi vào tĩnh lặng
Bầy dế than gáy râm ran
Những khoanh nắng tròn vo dệt thảm
Mềm mại nâng niu nhịp khoan thai
Mùa Xuân đến từ huyền thoại
Tôi tin điều đó lâu rồi
Mùi đất trở mình sau cơn mưa thức dậy
Hát khải hoàn trên những ngón tay