70. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN BÁ HÒA

“Nhịp đời đang xuân” “Ngôi nhà xuân” nhìn mùa xuân như một nhịp hồi sinh âm thầm của con người sau mất mát. Không rộn ràng, phô trương, thơ đi vào những chi tiết đời thường: ngôi nhà mới, bếp lửa, ánh mắt mẹ, đôi tay cha, để khẳng định sức sống bền bỉ của niềm tin, của nhân ái đang lặng lẽ nảy mầm.

Nguyễn Bá Hòa là hội viên Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng. Thơ ông trầm tĩnh, giàu suy niệm, hướng về các giá trị nhân văn bền vững. Các bài thơ nằm trong mạch sáng tác của ông, bên cạnh những tập thơ đã xuất bản như: Thuyền hạnh, … Và bóng tôi, Lục bát 60, Đứng ở bùng binh, Quá xuân…

 NHỊP ĐỜI ĐANG XUÂN

Đêm thẳm sâu về phía im lặng
nằm nghe tiếng chân mùa đi qua tâm thức
đôi chân bước nhẹ vừa đủ đánh động nhịp đời trong ngực
Mùa xuân đến thật gần
không rón rén cũng không phô trương
như một lẽ bình thường
mùa xuân đã đi qua những ngày mưa lũ bão dông
đi qua bao làng mạc ruộng đồng trắng màu nước bạc
bắt gặp những giấc mơ trôi sông
những linh hồn bềnh bồng
đi qua những miền đất lở những cây cầu gẫy
đi qua những ngày sống trong sợ hãi
Rồi mùa xuân cũng đến
trải những tia nắng màu vàng ươm trong khu vườn còn ngai ngái mùi bùn non
gieo những hạt ban mai hồng lên cánh đồng vừa đắp bồi phù sa đất mới
mang tiếng chim vui đến sân trường giục bầy em hát ca
khoác chiếc áo hoa lên ngọn đồi vừa khô vết sẹo
Rồi mùa xuân cũng đến
thả những hạt mầm nhân ái lên ngôi nhà mới
gieo vào lòng nhau niềm hy vọng
ánh mắt mẹ nhú mầm
đôi tay cha nẩy lộc
Đêm thẳm sâu về phía im lặng
nằm nghe mùa xuân kể chuyện thời gian
kể về những được mất bốn mùa
kể về những suy niệm đã tượng hình
nghe trong lồng ngực
nhịp đời đang xuân

NGÔI NHÀ XUÂN

Mẹ ngồi trong ngôi nhà mới đợi mùa xuân đến
ngoài kia những nụ hoa rừng tách cánh tỏa hương
những chùm mây bông trắng mọc trên đồi xanh
tiếng chim hay tiếng chiêng mà âm thanh bập bùng nhịp lửa
bếp nhà đang reo
nồi bánh đầy hơn năm qua đang dẻo bùi từng thớ nếp
xâu thịt xông khói lắc đưa theo nhịp gió
gió bên kia con suối thổi về
mang mùi hương rượu tà vạt
thứ rượu thật thà chưa uống đã say
bếp nhà đang reo
bóng mẹ đang vui
những chiếc gùi đã đầy nỗi nhớ
Trong ngôi nhà mới mẹ ngồi đợi các anh như đợi mùa xuân
những viên gạch hồng còn nóng hổi giọt mồ hôi
dấu vân tay trên vách tường khô ẩn vào năm tháng
nền đất mới ấm bàn chân nghĩa tình thấu cảm
các anh đến thần tốc
các anh đi thần tốc
mẹ chưa kịp nhớ mặt nhớ tên
ngôi nhà mới đã mọc lên
ươm tạo một niềm tin Nguyên đán
Mẹ ngồi trong ngôi nhà mới đợi anh
đĩa bánh sừng trâu không có nhân trở xanh màu nhớ
ly rượu không
nắng xuân ai rót đã tràn
men mùa chếnh choáng
mẹ ngồi trong ngôi nhà mới
mắt tìm mắt nhớ đợi anh
những chàng trai xây mái ấm tình người…