Thơ Y Nguyên giàu chất nhân văn, lấy hình ảnh người gieo mạ giữa mưa rét cuối năm để nói về sức bền bỉ, lòng nhẫn nại và niềm tin âm thầm của con người trước vòng quay khắc nghiệt của thời gian. Từ bùn đen, gió bấc, bàn tay rét cóng, mầm xuân hiện lên như một ẩn dụ đẹp cho sự tái sinh, cho hy vọng lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt trong đời sống lao động bình dị. Thơ có giọng điệu chậm, chắc, giàu liên tưởng, để lại dư âm ấm áp về sự tri ân với những con người âm thầm “gieo mầm xuân” cho đời. 
Tác giả Y Nguyên, tên thật là Nguyễn Văn Danh hiện đang sống và viết tại Đắc Lắc.
MẦM XUÂN THÁNG CHẠP…
(Viết tặng người gieo mạ vụ Đông Xuân)
Lặn lội qua mưa
Ngược hun hút gió
Tháng chạp lom khom những bàn tay rét cóng
Vốc từng bụm xuân…
*
Vung cao, vung cao
Ì ọp bùn sình
Hi vọng tỏa bung từng mầm xuân cắm mặt
Mềm mại bùn đen nâng đỡ
Nhân ái bùn đen…
*
Thinh không một cánh én tung trời
Líu ríu phục sinh khát vọng
Hạt mầm Xuân nhớ nắng
Cựa mình trong đêm…
*
Sáng mai chờ mở mắt
Ước mơ chờ tái sinh
Đất biết ơn người đi gieo mầm xuân tháng chạp…
*
Mầm xuân nghe, khúc khích
“Tháng giêng rồi, xanh thôi… ”
MÙA-XUÂN-EM
Không đâu em
anh chỉ mới bắt đầu lang thang trên tóc rối của Mùa
mà nghe tháng năm hun hút sau lưng, chảy dài một giấc mơ đồng cỏ
mùa xuân đang về đó
trong thầm thì mạ non…
Không đâu em
anh chỉ mới tình cờ hong khô giọt nước mắt của trời
mà không dưng đêm bối rối sao sa, ướt rượt những lời chim én cũ
tên ăn mày quá khứ
góp nhặt lời tháng giêng…
Không đâu em! Không đâu em!
con chích chòe gọi mãi, huyên thuyên
lời thanh minh níu cánh buồm đêm
theo Gió Bấc căng trôi ngược dòng lênh đênh cuối bãi bờ Tháng Chạp
anh – Sứ Giả Mùa – mộng du quên tháng quên năm theo đốm lửa bừng trong trái tim em
…ôm trọn kiếp người bằng những dịu dàng, bao dung, ấm áp
Anh gọi:
Mùa-Xuân-Em…