Đặng Ngọc Tam Giang tên thật Đặng Văn Sử, hội viên Hội Văn học thành phố Huế, là gương mặt thơ gắn bó bền bỉ với không gian sông nước miền Trung, đặc biệt là phá Tam Giang. Thơ ông lặng lẽ, tiết chế, giàu nhịp điệu dân gian, thường đi từ đời sống mưu sinh, ký ức gia đình đến chiều sâu văn hóa bản địa.
Chùm thơ dự thi “Xuân Mới” tiếp tục mạch sáng tác ấy, mùa xuân hiện lên qua phá, qua người đàn bà đội nón, qua lao động, hội hè và sự gắn bó máu thịt giữa con người với sóng nước, tạo nên một cảm thức xuân bình dị mà thẳm sâu.
Đặng Ngọc Tam Giang là hội viên Hội Văn học thành phố Huế. Anh đã xuất bản: Chòm sao lục bát (Thơ) – 2010; Têm bóng triền Quê (Thơ) – 2019; Giữ sợi dây diều (Truyện ngắn) – 2025
XUÂN VỀ TRÊN PHÁ
xuân về vá lại
ô vuông lưới
thả xuống Tam Giang bắt cá mòi
cắm báy cửa Thuận
neo ròng – lớn
lọc chất con triều… biển lấn sông.
cha giăng nò sáo
mẹ say lối
họ lạc vào nhau… hoá gia đình.
xuân về nhớ tết
hội cầu ngư
thẳm sâu huyền sử, xưa Bàu Ngược.
và nơi Ca Cút
cầu bắc nhịp
đôi bến nhà chồ nối niềm vui.
còn ta của sóng
yêu vô tận
xuân kháp triền em… phá một mùa.
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÓN XUÂN
ở đây
người đàn bà đón xuân
bằng chiếc nón mới.
nón từ chợ
lá rừng qua gùi dốc
mấy lần tạo tác
dựng nên mười bảy vành
mộng mơ tuổi thời thơ thiếu nữ.
số tuổi ấy
người đàn bà theo chồng
bỏ lại bầu trời con gái
những ước mơ tròn vo đan thanh
úp vào tâm nhụy khai dòng.
ở đây
người đàn bà buộc lại quai nón
buộc đời mình
với nhà chồ chân sóng
với bếp lửa
bữa cơm thơm hạt.
ở đây
thuyền chồng về là bình minh
con qua bờ phá là bình yên
và mình còn đội nón lá…
là mùa xuân đủ đầy.