Nguyễn Nho Khiêm là nhà thơ giàu chiều sâu tư tưởng, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam, hiện là Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học – Nghệ thuật TP Đà Nẵng. Thơ ông bền bỉ theo đuổi những suy tư về ký ức, văn hóa bản địa và thân phận con người trong dòng chảy thời gian.
Chùm thơ dự thi thơ “Xuân Mới” tiếp tục giọng điệu lắng sâu ấy: một tiếng vọng nhân văn, kết nối thiên nhiên, lịch sử và khát vọng làm người, mang đến cảm thức trong trẻo mà suy tư cho bạn đọc.
Nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm đã xuất bản các tập thơ: Khói Tỏa Về Trời, Bên Ngoài Cánh Đồng, Nắng Trên Đồi, Bên Cửa Sổ, Biến Thể, Tiếng Chim Xanh Biếc, Thềm Xưa….
BÀI THƠ TÂY GIANG
Nhớ em gái Cơtu tôi về thăm Tây Giang
Yêu cánh rừng xanh che nếp nhà sàn
Những dãy núi nghiêng nghiêng
chiều nắng
Nắng nhuộm nụ cười, ánh mắt,
tiếng chiêng vang.
Ngồi giữa nhà Gươl thôn Tà Vàng, Pơ Ning
Tượng gỗ, hoa văn dẫn tôi vào một
không gian lạ
Đôi sừng trâu biểu tượng trên mỗi
nóc nhà gợi ngàn năm ký ức
Ký ức truyền trong điệu múa vòng quanh.
Nhớ cánh rừng Pơmu xanh
Chót vót trên cao gốc già nghìn tuổi
Tôi giang tay đo thời gian núi
Đất đá triệu năm êm dịu nắng cùng mưa.
Nhớ em gái Cơtu tôi ngẩn ngơ giữa
đỉnh Quế, ban trưa
Mây trắng ùa về nhẹ tênh ngọn núi
Rượu tr’đin em ủ cả mùa xuân khao khát
Nên bây giờ giữa đỉnh núi tôi say?
Tạm biệt Tây Giang gặp những em bé
da nâu
Gùi măng rừng bóng dài triền dốc
Những đứa bé tung tăng chân trần đi học
Giữa một miền rừng biếc, núi mê ly.
VỌNG
1
Trong khe nứt thời gian
một âm thanh rụng xuống
mảnh gốm nứt vỡ từ lòng đất
cất tiếng.
Có ai nghe thấy?
Chỉ có cơn gió
ngừng thở một giây
và trái tim ai
thảng thốt
2.
Có thể đó là tiếng chân của một người đi trong lửa
một người đi qua mùa chớp trắng
trên trán mang hình xăm
không hình dáng.
Có thể đó là lời ru
của một người mẹ
hát cho đứa con
đã hoá thành vì sao.
3.
Trên đỉnh tầng không
vũ trụ nhắm mắt
và vọng về
một tín hiệu mơ hồ
bằng ngôn ngữ của các thiên thể
bằng nhịp tim của vô cực
bằng ánh sáng không có hình.
4.
Người không hiểu.
Người không cần hiểu?
Chỉ cần bước chân vào giấc mơ ấy
để biết mình đã từng
thuộc về một điều gì đó lớn hơn.
Một tiếng gọi không lời
từ phía bên kia của sự sống.
5.
Và một ngày,
khi thánh thần trở mình trong tro bụi
lịch sử sẽ thắp lên từ tro tàn
những linh hồn không tên
Họ sẽ không hỏi gì.
Chỉ nhìn ta.
Và mỉm cười.
6.
Tất cả những tiếng vọng ấy
chạm nhau trong một giọt sáng
rơi xuống tương lai –
nơi con người còn đang học
cách lắng nghe
cách lặng im
và cách làm người
từ đầu.