90. THƠ DỰ THI CỦA ĐẶNG PHÚC QUANG

Đặng Phúc Quang, cán bộ Công an phường Đức Xuân, tỉnh Thái Nguyên, đến với thơ từ những khoảng lặng đời thường trong công việc giữ gìn trật tự. Giữa nhịp sống kỷ luật, ca trực dài và những đêm phố ngủ yên, thơ giúp anh lắng lại, nhìn sâu vào con người và nghề nghiệp mình gắn bó. Chùm thơ được viết từ những quan sát rất gần: bước chân tuần tra, ánh đèn khuya, sự bình yên của người dân. Không ca ngợi, không phô bày, thơ anh ghi lại những hy sinh thầm lặng và niềm tin bền bỉ vào mùa xuân của cuộc sống.

GIỮA MÙA XUÂN LẶNG THẦM

Xuân khẽ đến từ miền yên ả
Gió hong thơm mái ngói hiên nhà
Có dáng người đi qua miền thức
Giữ an lành giữa cõi nhân gian.
Khi phố thị rộn ràng sum họp
Tiếng cười sưởi ấm những sân quen
Có những ca trực không hương Tết
Chỉ sương đêm và nhịp bước bền.
Anh đứng đó, nơi hai bờ sáng tối
Một phía xuân, một phía gió đông lạnh
Bàn tay giữ tròn niềm tin lặng lẽ
Giữa mong manh vẫn vững dáng người.
Không pháo nổ trong mùa anh đón Tết
Chỉ nhịp tim hòa bước tuần tra
Xuân đến từ điều không ai thấy
Từ những đêm anh giữ hộ cho đời
Nếu hỏi xuân mang màu gì nhỉ
Xin thưa màu áo anh mang
Xanh bình yên, xanh niềm tin bền bỉ
Phủ bốn mùa che chở xóm làng.

ÁO XANH ĐI QUA MÙA HOA

Có một mùa hoa nở rất yên
Trên vai áo bạc màu mưa nắng
Không rực rỡ như đào xuân trước ngõ
Nhưng bền gan qua tháng năm dài.
Anh bước giữa những con đường cũ
Mỗi dấu chân mang một lời thề
Giữ cho phố không còn bất trắc
Giữ cho đời yên giấc đêm khuya.
Mùa xuân đến từ điều rất nhỏ
Một ánh nhìn, một tiếng hỏi quen
Giữa dòng người xuôi ngược vội vã
Có niềm tin lặng lẽ nảy mầm.
Áo xanh ấy đâu chỉ là sắc vải
Là trách nhiệm thấm vào tháng năm
Là phía sau những ngày bình lặng
Có mồ hôi thấm ướt âm thầm.
Nếu Tổ quốc là mùa xuân lớn
Thì anh là mạch gió bền sâu
Thổi vào đời niềm tin lặng lẽ
Cho đời nở mãi những mùa xuân.
—-