87. THƠ DỰ THI CỦA ĐỨC MÊNH

Chùm thơ của Đức Mênh (tên thật Nguyễn Đức Minh, sinh năm 1989) mang giọng điệu lắng sâu, nhân hậu, kết nối mùa xuân với ký ức, thiên tai, và sự hồi sinh của con người. Từ “Đoá hoa sáng nay” chan chứa hơi thở núi rừng Khánh Sơn sau lũ, đến “Mưa chiều cuối năm” đậm hoài niệm làng quê giáp Tết, và “Lời xuân trên vai áo” giàu chất triết cảm, thơ Đức Mênh hướng về cái đẹp bền bỉ của đời sống, nơi mùa xuân hiện hữu trong sẻ chia, dựng xây và niềm tin lặng lẽ. 
Nguyễn Đức Minh là hội viên Hội văn học nghệ thuật Khánh Hòa, hiện đang công tác tại Phòng công tác chính trị, Công an tỉnh Khánh Hòa.

ĐOÁ HOA SÁNG NA

Đoá hoa thơm từ ngực người con gái
Mười tám mùa mây
Đơm về thoảng chút hương say
Em líu lo từ mùa sắp hạt
Mà hạt đã nẩy mầm
Từ cơn lũ đêm qua…
Cơn lũ như đêm ập về thôn xóm
Khánh Sơn bàng bạc nước
Nhà sàn bàng bạc nước
Trôi tuột ruộng vườn
Trôi tuột mái ấm
Cuốn cả bò dê
Em hoảng loạn
Khắc khoải
Trầm mê…
Tiếng nước oằm oặp
Gió sầm sập
Mưa răm rắp
A quay mệt nhoài
Ngủ giữa nhà cộng đồng
Em như đoá lan rừng
Bị vùi trong gió
Chẳng níu nổi
Ổ gà vừa ấp đêm qua
Tan hoang cửa nhà
A quay ngồi khóc
Giữa mùa được – mất
Em nhặt nhạnh
Một góc bếp
Buồn vui…
Anh đem đến cho em
Một đoá Xuân
Căn nhà mới mọc lên
Sau lũ
Màu xanh áo anh
Hoà cùng màu xanh rừng núi
Bếp lửa còn ấm
Bát cơm vừa xới
Bùn đất còn in trên vai áo
Xuân không ở đâu xa
Xuân đứng giữa sân nhà mới
*a quay: mẹ (tiếng Raglay)

MƯA CHIỀU CUỐI NĂM

Ta mang niềm gió bấc
Rũ vào một chiều mưa
Ôi những ngày rất thật
Rớt xuống trời xa xưa
Rớt vào ngày giáp Tết
Má dăm mạ chiều vơi
Ba gánh rạ mù khơi
Khói hun vàng góc bếp
Rớt vào mùa thanh thiếu
Ôi chẳng kịp tìm đâu
Ngày hoang hoá mưa ngâu
Tuổi vành vạnh mười tám
Có hôm ngồi quán vắng
Cái hôm ngày thiếu em
Tôi thủng thẳng nhớ quên
Nụ hôn ngày trở gió
Chạm vào mùa xưa cũ
Những lã chã niềm đau
Ta vụng dại mất nhau
Mười ngàn đêm góp lại

LỜI XUÂN TRÊN VAI ÁO

Thả trăng lên
Đếm hoặc huyền
Buộc vào phố thị
Niềm riêng cõi người
Thong dong sống
Kiếp rong chơi
Giắt vào vai áo
Một lời tình Xuân
Giăng giăng tháng tháng tuần tuần
Ủ ê mê tỉnh
bâng khuâng giấc buồn
Lắng ngày
Đổ nắng trời buông
Góc con con nhỏ
Sợi buồn nhện giăng
Hoa bay xoã lối
Ngại ngần
Gót đi hun hút
Dại chân sông hồ