“Nói với mùa xuân” là bài thơ mở ra từ khoảnh khắc chuyển mùa rất khẽ, khi chồi non thức dậy sau mùa đông và hơi ấm lan dần trên cánh đồng làng. Mạch thơ chậm rãi, giàu hình ảnh thiên nhiên, dẫn người đọc đi qua những nhọc nhằn, vui buồn đời sống để chạm tới niềm tin và sự cưu mang. Mùa xuân trong bài không chỉ là thời khắc của đất trời, mà còn là hành trình nội tâm, nơi con người học cách tha thứ, yêu thương và mở rộng quê hương trong chính nếp nghĩ của mình.
Tác giả Đoàn Trung Phong đang sống và làm việc tại xã Vân Tụ, tỉnh Nghệ An.
NÓI VỚI MÙA XUÂN
Nương náu từ mùa đông một chồi non vừa thức
Vạt mưa lâm thâm rơi xuống luống hoa vàng
Bất chợt gặp bầu trời đang mới
Nơi cánh đồng làng nhen ấm khói từng cơn
Nghe mùa xuân chảy trong ngực phù sa
Hành trình miệt mài bao nhiêu ngày tháng
Có những điều giản đơn vui buồn, kham khổ
Cứ chồm lên gió thổi phía sương mù
Lời thơ từng gợi vào cơn bấc vừa loang
Ta gặp bóng người xa nơi mầu xanh bờ bãi
Và người đã dắt ta đi đến niềm tin
Đã nhen từng mầm sống diệu kỳ mãnh liệt
Là không gian là thời gian vô hình định ước
Cả cuộc đời chỉ biết tha thứ, cưu mang
Con đường bỗng chật ngày áp tết
Bên nhành hoa đào thơm hơi thở tình yêu
Để rồi quê rộng dài hơn nếp nghĩ
Nơi ăm ắp phía trước là xuân.