78. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA VÕ ĐÌNH DUY

Bài thơ mở ra một không gian giao thoa giữa phố thị và ký ức bản nguyên, nơi con người vừa trôi dạt trong nhịp sống hiện đại vừa lắng nghe tiếng gọi thẳm sâu của quê nhà, của rừng núi, gia đình và căn cước văn hoá. Giọng thơ giàu nhạc tính, hình ảnh đậm đặc, tạo nên cảm giác mơ hồ mà ám ảnh về sự kiếm tìm chính mình trong chuyển động của thời gian.

Võ Đình Duy là gương mặt thơ trưởng thành từ nhiều không gian văn hoá khác nhau, thơ anh từng đăng trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Tạp chí Gia Lai, Báo Áo Trắng… Chùm thơ dự thi Cuộc thi Thơ “Xuân mới” tiếp nối mạch sáng tác giàu suy tư về con người, ký ức và bản sắc. Tác giả đồng thời là nhà văn với các tiểu thuyết đã xuất bản: Núi trên đất bằng; Thung Ca vẫn chưa mưa.

EM Ở ĐÓ, MƠ MÌNH TRONG LÒNG PHỐ

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ
Lần lữa chẳng buông
Gạt mình mỗi chiều tà
Chờ phố bên kia rực đèn ô sắc
Cuộc đua ánh sáng của bầu trời và phố
Gói em vào chính giấc mơ riêng
Bóng đổ những cây đèn
Vẫn tự đè lên thân mình xám ngắt
Vậy ở đó đâu mới là sự thật
Phố xoay vần trong giao hưởng tiếng xe
Rồi dối mình em có thành người goá
Goá cả phố dài lẫn những chùm cây
Ngày pháo hoa vẽ trên đỉnh những toà nhà
Phố lẫn lộn tìm phù phiếm sáng
Nhập nhoạng người xô người
Em chòng chành vẫn một lòng hướng phố
Thả mình trôi vào cơn ngủ dài
Vùi tóc vội trên đường chân trời màu bạc
Gió xoá đông bằng mây vảy rồng
Một mùa nữa sắp sửa bung nhanh
Em ở đó, nhắm mắt mơ mình trong lòng phố.

KHI TRỜI MÀU TRỨNG SÁO

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu
Người chôn mình trong bể nước cùng đôi cá vàng
Nhìn xuyên về miên mải
Người cùng bể cá vàng trên chuyến tàu ngày rồi lại đêm
Đếm nhịp ray rung
Tiếng nước ngân lên chao chát
Mấy nẻo chờ ngóng sân ga
Khấp khởi tiếng người
Trùng trùng mây vỡ đằng sau núi
Lẫn tiếng làng nhỏ thó dưới rặng xoan
Tiếng sôi của loài nhộng và ong mật
Kẻ thao thiết chờ
Nọ thao thiết nở
Người bây giờ cũng rong về tổ
Chái bếp quen chờ rộn tiếng thưa
Tự do khói
Lựng ngọt xắt trời màu trứng sáo
Nồng vị mứt dừa
Nơi đó má ướp xuân bằng hương từ đất
Cha bồi hồi ngẫm cành trẩy lộc non
Sân gạch đỏ mướt trơn chân bước vội
Tàu vừa qua đồng
Nghẹn dấu chim di

VỌNG ĐẠI NGÀN

Trời ủ mưa
Sương mây bời bời phủ đất, giăng cây
Thao thót điệu múa đàn chim Grứ
Ngang đồi đôi trẻ bặt tiếng
Phừng gò má
Mế cõng gùi chậm qua rừng khộp
Xạc lá khô vàng tuổi
Lời từ non rít khẽ hơi thở vòng
Rảo chân mòn trần trên đất nóng
Bazan nẻ vết chân chim
Nhà sàn biêng biêng ngạt khói
Rượu cần vít giữa tiếng chiêng
Đồi xa trẩy hội
Đôi trẻ về quần quanh bếp lửa
Mùa lành
Độc mộc xuôi dòng Sêrêpốk
Ô a tiếng trẻ
Xôn xao lá trên ngàn
Người neo thuyền độc mộc
Ngóng con nước vỗ ngược lên làng
Men rượu phả quanh cột Cái
Cơi khói ánh nâu
Tiếng Yàng ơi lầm rầm
Hơi từ rừng dậy bùng tua nêu đỏ
Lễ thổi tai gửi gió vọng đại ngàn
Nụ cười của Mế như nhà sàn cùng con nước vỗ ngược
Tiếng người luồn rừng
Mưa đuổi mấy ngọn đồi
Mái nhà sàn thẫm nước
Mế về giữa tiếng vọng đại ngàn rồi, Yàng ơi.