77. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN TUẤN

Bài thơ mở ra một không gian giàu biểu tượng, nơi hình ảnh người chiến sĩ hiện lên không ồn ào mà lặng lẽ, bền bỉ. Thơ giàu chất trữ tình, kết hợp giữa cảm hứng sử thi và những rung động rất đời thường, tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của người lính trong thời bình, để mùa xuân của đất nước được nảy nở từ gian khó và dâng hiến.

Tác giả Nguyễn Tuấn, hiện sinh sống tại xã Đoài Phương, Hà Nội, là một cây bút viết từ trải nghiệm đời sống và lòng tri ân sâu sắc với lực lượng Công an, quân đội. Chùm thơ dự thi như một lời cảm ơn chân thành dành cho những người lính biển, lính phòng cháy chữa cháy, trinh sát… những con người lặng lẽ giữ bình yên cho Tổ quốc.

HOA NỞ GIỮA TRÙNG KHƠI

Tôi không đi tìm người con gái thuỷ thần
Giờ đâu còn phải là năm hai ngàn nữa
Câu chuyện ấy chỉ của người xưa cũ
đã thành mây bay…(*)
Tôi trở về phía biển chiều nay
đi tìm người con trai của biển
vồng ngực căng như sóng
nước da nâu ngậm hoàng hôn.
-Người con trai có đến từ truyền thuyết trăm trứng nở trăm con
rồi nhớ thương đại dương mà chia ly đôi ngả?
-Người con trai có đến từ những trang anh hùng chưa bao giờ gục ngã
những Dã Tượng, Yết Kiêu?
-Người con trai đã đến đây từ những năm bao nhiêu?
Cồn cào sóng hỏi.
Dồn dập tóc trắng muôn đời vẫn rối
Bạc đầu nhìn trăng lên…
Tôi lặng im trong cuộc kiếm tìm
Sóng mải miết chạy về những chân trời đã cũ
Bừng sáng một ngọn đèn không ngủ
mọc lên từ ban mai
Con tàu trắng như cánh hải âu bay
​​​​hoà vào miền ánh sáng
Tôi đã thấy
những người con trai vồng ngực căng như sóng
nước da nâu ngậm hoàng hôn
bồng súng canh biển trời quê hương
thanh xuân vỡ vào sóng nước
mồ hôi đọng giấc chiêm bao
thành những hạt muối ngàn năm
lấp lánh ánh sao
lặn trong ngực biển.
Đoá hoa nào miên viễn
nở giữa trùng khơi
giữa mùa xuân đất trời
ngọt trên môi những người lính biển.
Chú thích: (*) lấy cảm hứng từ truyện “Đi tìm con gái thuỷ thần” của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp

NỤ HÔN HÌNH NGỌN LỬA

Tôi đi về phía ngọn lửa
Nơi một giao thừa lặng lẽ
​ không có em
Chiếc áo nháng lên trong đêm
Lấp loá một vùng ánh sáng
Thời khắc nào xuân sang
Cánh hoa đào chớm nở
Ngón tay em run run thắp nén hương thơm lên bàn thờ tiên tổ
thay chồng…
Có những giao thừa chỉ mình tôi với ước mong
Chắp tay vái đất trời, nguyện cầu ngọn lửa
Chỉ thắp sáng trong mỗi ngôi nhà bé nhỏ
Nơi căn bếp thơm, ấm áp tiếng cười.
Bao giao thừa, em đã phải xa tôi
Chỉ tay mình nắm tay mình giá lạnh
Chỉ bóng mình nhìn bóng mình cô quạnh
Hơi thở em phảng phất hương trầm
Bao giao thừa, tôi lặng nghe những thanh âm
Sợ tiếng còi hú vang, và ngọn lửa
cháy bùng, rụi thiêu. Và ôi, tro tàn nữa!
Phủ kín thời gian, phủ kín lối đi về…
Chỉ mình em sống với những cơn mê
Nụ hôn ướt nhèm mang hình hài ngọn lửa
Vị ngọt dở dang khi bước chân tôi không về nữa
Lưỡi lửa cuồng điên nuốt trọn xác thân này.
Tôi hoá thành mây bay
Tôi hoá thành cơn gió
Rồi tan thành cơn mưa…
Em sẽ mở cửa ra đúng khoảnh khắc giao thừa
Đưa tay hứng những giọt mưa
nối lại nụ hôn xưa hình ngọn lửa
cuộn trào trong ngực em, dang dở
Ngập ngừng một giấc chiêm bao…

NGƯỜI ĐÀN BÀ NGỒI ĐẾM

Người đàn bà ngồi đếm những sợi trăng
tuôn dài như mái tóc mình thời trẻ
mùa xuân về những miệng trăng nở hé
lóng lánh giọt đêm ngân…
Người đàn bà ngồi đếm những bước chân
trong ký ức, bóng áo xanh lặng lẽ
giờ đã tan vào những dâu ngàn mưa bể
nụ cười anh thăm thẳm bóng mây trời.
Người đàn bà ngồi đếm giọt nắng rơi
rát bỏng đôi môi của người góa phụ
hơi thở tan đi, những đắm say sao đủ
mà nắng cứ thiêu những ngày cũ cháy rồi.
Người đàn bà ngồi đếm những buồn vui
bước chân thấp cao khi cuộc đời cứ nghiêng về một phía.
Nhưng giờ đây, bóng áo xanh của người lính trẻ,
đứa con thuở xưa, đã tiếp bước cha mình.
Người đàn bà ngồi đếm những bình minh
Ngồi đếm những hoàng hôn lộng lẫy
Và ngồi đếm những mùa xuân vừa thức dậy
Nơi bóng áo xanh nở hoa phía mặt trời.