“Người phương Nam” là một trường ca ngắn, giọng điệu trang trọng và lắng sâu, tái hiện hành trình hình thành đất phương Nam từ buổi phù sa khai mở đến những mùa máu lửa giữ nước. Bài thơ kết tinh cảm thức lịch sử, địa văn hoá và lòng tri ân những con người đã hoá thân vào đất đai, sông nước, làm nên dáng hình bất tử của Tổ quốc. 
Tác giả Đặng Hoàng Thám là hội viên Hội Nhà văn TP. Cần Thơ, gắn bó bền bỉ với văn xuôi và thơ viết về con người, lịch sử, văn hoá phương Nam. Bài thơ “Người phương Nam” nằm trong mạch sáng tác giàu cảm hứng sử thi của ông, song hành cùng các tập sách đã xuất bản như: Bến đò hoa mận trắng, Nơi cuối dòng sông, Đi về phía biển, Du hành khám phá đất phương Nam, Đặc sắc ẩm thực phương Nam… và được ghi dấu bằng nhiều giải thưởng văn học khu vực, trong đó có Giải nhì thơ TP Cần Thơ 2025, Giải nhất ký 2020 và văn xuôi Hậu Giang 2024. Ngoài ra ông còn đạt gần 30 giải sáng tác các tỉnh đồng bằng sông Mekong.
NGƯỜI PHƯƠNG NAM
Từ buổi sơ khai…những hạt phù sa đi trước
Mắm, đước, tràm nối tiếp theo sau
Biển lùi dần về phương Nam
Rừng đại ngàn mọc lên trên đất mùn thực vật
Sấu trên nguồn theo nước về Cửu Long Giang
Cọp gầm vang um giành lãnh địa!
…Mấy ngàn năm trôi. Mịt mờ trong sử sách
Chưa có tên làng tên đất tên sông!
Chín con rồng đi tìm mẹ biển
Người mang gươm về Nam mở cõi sơn hà
Trên đất phù sa đắp đồn trấn thủ
Lúa trời vượt lũ theo nước nuôi lưu dân
Rồi Người ở lại đất phương Nam
Nằm xuống với cỏ cây hóa hồn vào sông nước
Chín dòng sông mênh mông rì rầm sóng vỗ
Cò bay mỏi cánh trên đồng đất quê hương
…Có một mùa thu
Người ra đi với tầm vông vạt nhọn
Giành lại sơn hà chẳng tiếc máu xương!
Có một Mùa Xuân thống nhất
“Mùa xuân đầu tiên” *
Cờ đỏ sao vàng rợp núi sông!
Ta cúi xuống hôn vào đất nghe vị mặn mồ hôi và máu!
Ngẩng mặt lên trời hít thở không khí tự do
Sờ dấu bom găm vào cây đã hằn vết sẹo
Máu nhựa xưa nay hoá nên trầm!
Người!
Đã biến thân vào hằng hà vô số hạt phù sa
Thành cá tôm đầy sông đầy biển
Thành hoa thơm trái ngọt cây lành
Thành những gái trai tràn trề sức trẻ
Biết yêu người thương đất mẹ quê cha
Rồi ta sẽ về…
Nằm dưới đất đai mẹ hiền xứ sở
Nghe sóng Cửu Long mênh mang hùng tráng
Gọi những mùa màng trở dạ sinh sôi
Ơi! Cửu Long Giang chín nhánh sông Rồng
Trong đất có máu xương Người giữ đất
Trong nước có hồn Người đi mở nước
Đất nước linh thiêng hóa thành bất tử!
Cho mai sau và mãi mãi nghìn sau…