71. THƠ DỰ THI CỦA VĂN LUÂN

Bài thơ “Mẹ và ông Táo” khắc họa hình ảnh người mẹ gắn với gian bếp quê, nơi lửa ấm nuôi dưỡng đạo lý làm người. Từ những việc nhỏ nhặt, thơ mở ra không gian gia đình sâu lắng, thấm đẫm yêu thương, nếp sống và ký ức bền bỉ của làng quê Việt.

Tác giả Văn Luân năm sinh 1960, là cán bộ hưu trí tại Đà Nẵng. Ông làm thơ, viết văn tự do có bài đăng trên các báo và tạp chí VHNT từ năm 1992 đến nay. Đã có in chung các tuyển tập thơ và tản văn…

MẸ VÀ ÔNG TÁO

Từ ngày mẹ biết nấu cơm
Tóc xanh đan với sợi rơm quê nhà
Sợi rơi trên luống hoa cà
Sợi trên vai áo của cha dân cày
Chân kiềng đổi hướng đông tây
Mẹ theo ông táo tháng ngày lọ lem
Giã từ môi má hồng sen
Đôi tay nội trợ nếm nêm ngọt bùi
Thần đông trù, mẹ cõi người
Vui cùng bếp núc lửa cười cơm sôi
Bát canh xanh lá mồng tơi
Tôm đồng tép mỡ dạy tôi thật thà
Đảm đang từ mẹ đến bà
Một gian bếp nhỏ bao la tấm lòng
Chạp về, đưa tiễn táo quân
Mẹ buồn như vắng người không…phải người
Hăm ba năm ấy mẹ tôi
Bỏ cau héo trái bỏ vôi têm trầu
Nhà mình không có ngõ sau
Con ra ngõ trước tìm câu…chín chiều