Ngợi ca sự hy sinh thầm sâu, nơi nỗi đau riêng tư của người mẹ hòa vào ánh sáng nhân văn lớn lao, bài thơ gieo vào người đọc một mùa xuân khác: mùa xuân của ký ức, của mất mát, và của niềm tin bất tử. 
Tác giả Lương Đình Khoa là gương mặt thơ trưởng thành từ phong trào sáng tác trẻ, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội. Anh đã xuất bản các tập sách: Khuôn mặt tình yêu, Gió mùa thổi mãi, Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người, Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc, Về nhà đi…
KHÚC HÁT RU CỤC THAN HỒNG
Thành phố lên đèn
Những chùm pháo hoa nở bung trên trời như những vết loét ánh sáng
Người ta hân hoan chúc tụng nhau bằng những lời có cánh.
Trong căn nhà lạnh lẽo
Người mẹ già bên bếp lửa co ro
Đợi con gõ cửa…
Người con trai mặc cảnh phục chiều nao đã đi vào biển lửa
Mải cứu người, quên cả đường trở ra.
Mẹ nhìn vào bếp củi tàn
Ở đó, có một cục than đang cháy dở
Đen đúa. Nứt nẻ…
Lớp vỏ bên ngoài sần sùi như da cóc
Nhưng bên trong còn âm ỉ một màu đỏ hồng nhức nhối…
Không phải than củi!
Trong mắt mẹ, đó là một trái tim…
Đã bị ngọn lửa của quỷ nhai ngấu nghiến
Đã bị khói độc tẩm ướp đen sì
Nhưng… Thình thịch… Thình thịch…Nó vẫn đập
Tiếng đập khốc khô như tiếng gạch ngói rơi trong một vụ cháy sập nhà…
Bất chấp sức nóng, mẹ bốc vội “trái tim” con ra
Nhăn nhúm làn da trên đôi tay mẹ: Xèo… xèo… Bỏng. Cháy…
Nhưng với mẹ cảm giác đau không hiện hình
Khi nỗi đau mất con đã ăn mòn
Làm liệt tê mọi dây thần kinh xúc giác.
Mẹ ôm cục than nóng rực ấy vào lồng ngực lép kẹp
Áp vào nơi trái tim già nua đang lỗi nhịp
– Nóng quá không con? Mẹ làm mát cho nhé!
Tiếng ru khản đặc, méo mó vang lên:
– Ạ à ơi… Ạ à ơi…
Ngủ cho ngoan – thằng con trai của mẹ…
Nước mắt trào ra…
Không phải nước mắt trong veo
Đó là thứ dịch lỏng đặc quánh được cất chưng từ cả một đời bão tố
Rơi xuống cục than còn âm ỉ đỏ
Xèo… Xèo…Xèo…
Cục than rùng mình – uống lấy nước mắt của mẹ
Nhả một làn khói trắng mong manh…
Khói trắng bay lên
Vẽ hình một chàng trai trẻ mặc cảnh phục màu xanh
Khuôn mặt lấm lem muội than nhưng đôi mắt như sao mai sáng rực
Anh cúi xuống, hôn lên mái tóc mẹ bạc trắng
Một nụ hôn nhẹ bẫng
Của tro tàn.
Củi than trong tay mẹ nguội dần
Hóa thành một nắm tro lạnh lùng, xám xịt
Mẹ mỉm cười, biết con đã say giấc
Giấc ngủ của một hòn than đốt tuổi 20 để cháy hết mình cho sự sống…
Ngoài kia giao thừa, pháo hoa đang đì đùng, rộn ràng trời đất
Nơi này, mùa xuân của mẹ gói gọn trong một nắm tro
Mẹ loạng choạng đứng lên, dò dẫm bàn chân, rắc xuống bên hiên nhà
Để sớm mai dưới nắng ấm bao la
Mọc lên một mầm cây bất tử.