“Sớm xuân” ghi lại khoảnh khắc giao mùa bằng những chi tiết rất đời: mưa phùn, mái ngói rêu phong, mùi rơm rạ, góc sân quen, tiếng trẻ con trước ngõ. Bài thơ như một cách khép lại năm cũ nhiều bất an và mở ra tháng Giêng nhẹ nhõm, sinh sôi, nơi con người được trở về với ký ức gia đình và nhịp sống làng quê bền bỉ, nhân hậu. 
Tác giả Hoàng Trọng Muôn là gương mặt thơ gắn bó bền bỉ với đời sống nông thôn Bắc Bộ, với giọng điệu dung dị, giàu cảm xúc nhân văn. Anh là tác giả của nhiều tác phẩm đã xuất bản như: Về quê nội, Đi qua mùa thu, Lặng lẽ tháng Mười, Nơi nào cũng có tình yêu, Mùa hoa lộc vừng, Thử bàn về văn học Hà Nam đương đại.. . Trong quá trình sáng tác, anh đã nhận nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và khu vực, tiêu biểu với các giải thưởng dành cho truyện ngắn “Mẹ tôi”, ký “Người mang cho vụng cà sự sống”, bài thơ “Về làng” và tập truyện ngắn “Lặng lẽ tháng Mười” tại Hội văn học nghệ thuật Hà Nam và Giải thưởng Văn học nghệ thuật Nguyễn Khuyến. 
SỚM XUÂN
Những nỗi buồn theo năm cũ ở lại phía trời mưa
Cơn vật vã đớn đau vì mưa lũ triền miên không còn đeo đẳng nữa
Sự bất an của ruộng đồng, của nhà máy tan đi trong nhịp xuân vội vã
Hi vọng xanh non trên những chồi cây đang nảy lộc chuyển mùa.
Sớm bình yên rêu phong mái ngói nếp nhà xưa
Bầy chim sẻ ríu rít đuổi nhau bên thềm hiên đầy gió
Mùi rơm rạ quyện vào nhau từ làn khói đang ửng hồng bếp lửa
Sự sống căng tràn mang khát vọng thăng hoa.
Góc vườn mòn vẹt lối đi, mệt mỏi dấu chân cô liêu bầm dập vài vạt cỏ
Gốc đào bung hoa mang theo tiếng cười đùa của lũ trẻ ùa về trước ngõ
Mẹ lúi húi góc sân quét miên man những nỗi niềm năm cũ
Mưa phùn lay phay ướt mềm vạt ký ức tuổi thơ còn chưa mấy xa xôi.
Tháng Giêng nõn nà, nhẹ nhõm tiếng cười trong sự sống sinh sôi.