Chùm thơ Xuân của Lam Khuê là một dòng chảy lặng lẽ nhưng bền bỉ của ký ức gia đình, nơi mùa xuân không chỉ là thời khắc đất trời chuyển mùa mà còn là điểm hẹn của yêu thương, hiếu nghĩa và sự trở về. Từ khu vườn hoa bưởi của mẹ, khoảnh khắc giao thừa ấm lửa bếp nhà, đến cách “đếm thời gian bằng những mùa xuân”, thơ Lam Khuê mang giọng điệu dung dị, chân thành, thấm đẫm tinh thần gia đình Việt. Ẩn dưới những hình ảnh quen thuộc là một cảm thức nhân văn sâu sắc về sự hy sinh, mất mát và bình yên.
Lam Khuê, tên thật là Nguyễn Thị Minh Nguyện, hội viên Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng. Tác phẩm đã xuất bản: Giữa quê lòng lại nhớ quê (Tản văn)
VƯỜN NHÀ MẸ
Con về lại khu vườn xưa thuở nhỏ
Mùa xuân đang vào độ căng tràn
Bông bưởi trắng. Tóc mẹ giờ cũng trắng
Bụi thời gian phủ mắt mẹ thêm mờ
Ôi tháng Ba! Ôi hoa bưởi, hoa chanh
Ngan ngát lòng con những ngày xa mẹ
Khói từ lá khô sau hè mẹ đốt
Bay vào mắt con để nỗi nhớ thêm nhiều
Con trở về ngồi bên bậc thềm nhà
Tựa đầu lên gối mẹ
Thấy mình như đứa trẻ
Năm lên mười nghịch dại, bị mẹ vụt roi tre
Ôi những vết lằn! Ôi những đòn roi!
Sao bây giờ con khao khát thế
Con thèm cả mùi mồ hôi ngai ngái
Những trưa hè mẹ nằm quạt ru con
Hương bưởi vẫn nồng nàn ngay cả trong mơ
Tóc con không dài như ngày thơ bé
Nhưng mỗi lần con về bên mẹ
Mẹ lại nấu bồ kết gội đầu như thuở mới lên năm
Con thắt lòng ngày tóc mẹ trắng như hoa bưởi, hoa chanh
Mắt mờ đục, tai không còn nghe rõ
Con chỉ mong những lần về bên vườn mẹ
Vẫn thấy mẹ ngồi bên bậc thềm ngày cũ đợi con
GIAO THỪA
Giao thừa chạm ngõ mùa xuân
Gió đưa hương bưởi bâng khuâng trước nhà
Đêm trừ tịch tiếng kinh xa
Khói hương quyện ánh trăng tà cuối năm
Cha ngồi tính chuyện âm thầm
Nhắc năm cũ những thăng trầm đã qua
Mẹ khơi bếp lửa trong nhà
Bánh chưng, bánh tét chan hòa lửa reo
Ngoài sân gió nhẹ đong đưa
Cành mai hé nụ tiễn đưa giọt sầu
Trẻ con ríu rít bên nhau
Chờ khoảnh khắc Tết nhiệm mầu bước sang
Đêm như lắng lại mênh mang
Chở bao mong ước nhẹ nhàng nở hoa
Khói trầm quyện khắp nếp nhà
Ấm đôi mắt mẹ, hiền hòa dáng cha
Giao thừa rót ánh trăng ngà
Cho câu chúc Tết đậm đà tình thân
Một năm mới lại bắt đầu
Bình yên gõ cửa giữa màu xuân xanh
ĐẾM THỜI GIAN BẰNG NHỮNG MÙA XUÂN
Tôi đếm tuổi mình bằng những mùa xuân
Bằng hương đất sau cơn mưa đêm trừ tịch
Bằng tiếng pháo vọng về từ ký ức
Bằng sắc mai vàng ấm góc vườn xưa
Tôi đếm thời gian bằng những sớm trưa
Mẹ phơi áo giữa sân đầy nắng trải
Tiếng chổi quét nhẹ như lời ru cũ
Gió xuân về làm ấm cả đôi vai
Tôi đếm yêu thương qua dáng cha ngồi
Nắn lại cán cuốc bên bờ rào hoa giấy
Bếp chiều đỏ trong căn nhà quen ấy
Khói thuốc bay quyện nỗi ưu phiền
Tôi đếm bình yên bằng những buổi trưa
Ve chưa hát, trời trong ngần bóng nắng
Tôi ngồi đợi giữa một miền yên ắng
Như đợi xuân về từ thuở ấu thơ
Tôi đếm tháng năm bằng những nhịp đau
Bằng giọt lệ rơi trong ngày cha mất
Bằng tiếng mẹ thở dài trong đêm khuya vắng
Bằng nỗi buồn xưa cứ lớn mãi theo mình
Tôi đếm niềm vui bằng những bình minh
Hoa bưởi rụng trắng bên thềm nhà mẹ
Dẫu năm cũ giọt buồn rơi lặng lẽ
Thì xuân nay nắng vẫn cứ dịu dàng!