61. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN AN BÌNH

Chùm thơ là cuộc đối thoại lặng lẽ với lịch sử và đất nước, nơi không gian văn hóa Huế trầm mặc gặp miền Tây sông nước phù sa. Thơ giàu chất hoài niệm, ngôn ngữ trong sáng, nhịp điệu khoan thai, gợi lên mạch nguồn truyền thống, tình đất tình người và cảm thức mùa xuân gắn với hồn cốt dân tộc 

Nguyễn An Bình (tên thật Lương Mành) là giáo viên Ngữ văn đã nghỉ hưu, hội viên Hội Nhà văn TP.HCM và Hội Nhà văn TP. Cần Thơ. Ông đã in 3 tập tản văn truyện ngắn, 10 tập thơ và 5 tập ca khúc thơ phổ nhạc. Giải thưởng văn học: Giải thơ hay nguyên tiêu HNV Tp.HCM 2021, Giải KK thơ báo Người Lao Động 2021, Giải KK thơ Hội VHNT Vĩnh Phúc 2022, Giải nhì thơ Phật Giáo Lâm Đồng 2024, Giải 3 thơ Hội Nhà Văn Cần Thơ 2025

TRĂNG TRÊN ĐÀN NAM GIAO

Ta ngẩn ngơ giữa đất trời
Lắng nghe ngọn gió ngàn vọng lại
Mang tiếng hát từ sông Hương núi Ngự
Ngược đồi Vọng Cảnh bay lên
Réo rắt trên cánh rừng thông trăm tuổi
Đàn Nam Giao trầm tư thuở nào
Vằng vặc ánh trăng soi tĩnh lặng
Khắc khoải một tiếng chim đêm
Tìm đâu vết trai cung, thần trù thần khố
Âm vang trống kèn lễ nhạc
Hương trầm thơm ngát
Lễ tế giao mùa xuân năm ấy
Từng bậc đá, vòng thành in dấu thời gian
Muốn nói với ta điều gì
Giấc mơ xưa trôi dạt
Quá khứ ngàn năm lắng đọng
Hồn thiêng sông núi.
*
Ngồi dưới gốc thông già
Ngước nhìn trời cao vòi vọi
Chỉ có ngọn gió thì thầm
Ta ngắm trăng Nam Giao
Màu trăng vàng cổ tích huyền hoặc hoang sơ
Chứng kiến bao dâu bể thăng trầm
Trăng đi suốt chiều dài đất nước
Dãi lụa nào vắt ngang sông núi
Từng chia cắt đôi bờ
Ôi! Mảnh trăng nối dòng sông lịch sử
Nhuốm nâu sồng nền đá cũ rêu phong
Thời gian vô tình mải miết
Đất nước lật sang trang mới từ lâu
Trăng đêm nay biết có hẹn ta cùng về
Trẩy hội mùa xuân?
_________________

*Đàn Nam Giao: Nơi hàng năm vào mùa xuân triều đình nhà Nguyễn làm lễ tế trời đất cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.

TRÊN DÒNG XÀ NO

Thuyền anh xuôi về ngã ba sông
Qua con kênh Xà No huyền hoại
Vẳng bên tai câu hát đẩy quê mùa
“Cái Răng Ba Láng Vàm Xáng Phong Điền
Anh có thương em thì cho bạc cho tiền
Đừng cho lúa gạo kẻo xóm giềng cười chê”
Ghe thương hồ ngược xuôi mải miết
Câu hát huê tình theo ngọn sóng hoàng hôn
Mang nỗi buồn người xa xứ
Mẹ thương cha bằng câu hò chơn chất
Cha yêu mẹ vì ngọn nước lưu dân.
Đầm trũng một thời cỏ năn có lác
Đất thương người ngậm hạt phù sa
Mang đậm tình châu thổ
Cánh cò trắng nghiêng theo sóng lúa
Ngậm sữa trổ đòng từ dạo ấy
Câu thủy chung “Muối mặn gừng cay”
Đậu lại trên dòng Xà No
Miên man tình người tình đất
Ủ thơm rơm rạ
Con đường lúa gạo dài thêm
Lung linh vàng sắc hoa vạn thọ
Áo em thơ tươi màu nắng mới
Trong ánh mắt dịu dàng
Người con gái miền Tây sông nước
Anh chợt nhận ra mùa xuân đang về.
_________________

*Xà No: Kênh đào có từ thời Pháp chảy qua Thành Phố Cần Thơ, từ lâu được ví như con đường lúa gạo trù phú của vùng Tây sông Hậu