60. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA THANH TUÂN

Đỗ Thanh Tuân (bút danh Thanh Tuân, sinh 1989), quê Núi Thành – Quảng Nam, hiện là giáo viên THCS. Thơ anh lặng lẽ, giàu suy tưởng, khai thác chiều sâu văn hóa bản địa. Chùm thơ dự thi “Xuân mới” khắc họa mùa xuân từ không gian núi rừng, lễ hội dân tộc Cor đến nghĩa trang liệt sĩ, nơi mùa xuân gắn với sự tri ân, tiếp nối và dựng xây…
——
MÙA
Thốc vào núi cơn mưa dài hun hút
dốc núi trơ vơ
Mùa
Trỉa vào đất hạt mầm
che chắn bằng cần lao
hạt mầm con thương mùa gian khổ
gắng gượng nhô mình
bủa sắc xanh nghin nghít
từ triền đồi tới thung sâu
bung biên hoa dẻ trắng
hối hả mùa sang.
Trỉa vào nhà rông
trước sân mọc lên cây nêu
điệu múa Cheo (1) huyền linh
dún dẫy
nhịp nhàng
chín vòng quanh ụn lửa
chín vòng bập bùng dõi dõi đêm thâu
bủa vào mùa
sắc xuân lềnh loang vị mặn
mồ hôi đêm xoan
chàng trai Cor nóc bên sang đấu chiêng (2)
thanh âm tìm bạn tình rừng rực
chiêng núm vang vang
chiêng bằng âm âm
huyễn hoặc
cô gái Cor sắc lẹm mi dài.
Trỉa vào đêm
những thanh âm xa rời mùa cũ
Xuân
đốm lửa lên mầm!
(1) Múa Cheo: điệu múa truyền thống của đồng bào Cor
(2) Đấu chiêng: phong tục cổ của người Cor trong những dịp lễ hội
ĐIỀU ƯỚC ĐÊM XUÂN
Bừng sáng khoảnh trời đêm
Những ngọn nến lung linh trên mộ phần không tên không tuổi
khói hương ngào ngạt
lời khấn lầm rầm
Nếu có điều ước đêm nay
đêm giao thừa nơi nghĩa trang linh thiêng của tổ quốc
tôi ước mình là ma
Tôi ước mình là ma
để trò chuyện cùng linh hồn đã khuất
biết anh là ai
người Cao – Bắc – Lạng?
Hà – Nam – Ninh?
hay người Thanh – Nghệ – Tĩnh?
Nhập ngũ khi nào? Đơn vị là chi?
Là ma
để trò chuyện cùng anh, hỏi tên họ là gì?
bị pháo hy sinh hay ngã xuống bởi bọn biệt kích rừng xanh mắt xanh mũi lỏ?
Mất năm nào? Ngày mấy giỗ? Ai lo?
Nếu có điều ước tôi chẳng đắn đo
ước là ma để đi khắp miền đất nước
gặp những linh hồn đã khuất
hỏi anh nhắn gởi điều chi?
năm mươi năm đất nước mấy xuân thì
anh nằm lại điều chi anh cứ nói
thế hệ chúng tôi bước tiếp người đã ngã
dựng xây.
Trong ngọn nến khói hương bay
tôi ước mình là ma
để biết được anh người nằm đó
dưới bộ bia không tên
nơi rừng già thăm thẳm
giữa trảng cát mênh mông không một bóng người
anh sẽ cười
tôi vá lại mùa xuân
gia đình êm ấm
mẹ già tóc bạc phơ
vợ trẻ giờ cũng đã thất tuần hơn có lẽ.
Bừng sáng khoảnh trời đêm
những ngọn nến bện khói hương trên mộ phần không tên tuổi
Tôi ước mình là ma…