Nhà thơ Đặng Bá Khanh (1961), cựu chiến binh, hội viên Hội VHNT Bắc Ninh, là gương mặt thơ bền bỉ với mạch viết về người lính, người mẹ và cội nguồn đất nước. Thơ ông lặng sâu, giàu xúc cảm nhân văn. Ông đã xuất bản nhiều tập thơ:
Hẹn em về Sông Lục (NXB Hội Nhà văn, 2016), Chiều trong mắt nhớ (2017), Giọt mùa (2018), Tiếng lá (2020), Vệt môi trăng (2022), Phía mặt trời (2024). Đặng Bá Khanh đã được Giải Khuyến khích LHCHVHNT Việt Nam cho Tiếng lá (2020), Giải C LHCHVHNT Việt Nam cho Vệt môi trăng (2022), Tặng thưởng tác phẩm xuất sắc Tạp chí Sông Thương (2020), Bằng khen UBND tỉnh Bắc Giang (2023).
“Nơi thượng nguồn dòng sông” là tiếng lòng người lính đứng gác nơi đầu nguồn Tổ quốc, nơi dòng sông hóa thân thành dáng mẹ, mái nhà, bếp lửa, kết tinh tình yêu quê hương và trách nhiệm gìn giữ non sông.
NƠI THƯỢNG NGUỒN DÒNG SÔNG
Chúng con chốt canh ở phía thượng nguồn
Ngày đêm nghe dòng sông kể chuyện
Mạch máu hồng triệu năm trên cơ thể non sông còn ấm nóng
Vạm vỡ thân hình đất nước sinh sôi
Phiên gác đêm nay sao cứ bồi hồi
Dải yếm hồng ơi thao thiết thế
Vọng tiếng dòng sông một đời dâu bể
Phía cuối nguồn ngỡ dáng mẹ trông lên
Biết ngôi nhà mẹ vẫn thức đêm đêm
Ngọn đèn nhỏ lắt lay mùa gió bấc
Tiếng mọt còn khua trên kèo, cột
Chỗ mẹ nằm có còn dột khi mưa
Giàn mướp nhà mình quả đã ra chưa
Cho bát canh đay mẹ đỡ phần xót ruột
Nhánh trầu không có còn tươi tốt
Để miếng trầu trên môi mẹ đượm cay
Bếp lửa nhà còn ấm đêm nay
Con biết thiếu bàn tay rơm củi
Gầu nước nặng tấm lưng còng mẹ cúi
Bữa cơm nghèo lay lắt những đêm thâu…
Đôi mắt con chạm xuống đáy dòng sâu
Ngỡ thấy mẹ trong dải Ngân hà, dáng Thần Nông tần tảo
Mẹ hay sông, vẫn quằn quại lở bồi qua mấy mùa giông bão
Dáng hao gầy khuyết vẹt tháng năm trông
Chúng con ở nơi thượng nguồn dòng sông
Nơi chấm đỏ đầu tiên vẽ lên hình hài Tổ quốc
Tiếng mạch đập chúng con như rung cùng sông nước
Lắng giọt phù sa thăm thẳm phía cội nguồn.