51. THƠ DỰ THI CỦA BUNG TRẦN

Thơ Trần Vũ Nguyên (Bung Trần) chọn nhịp điệu đời thường của người cảnh sát khu vực làm điểm tựa cảm xúc. “Nhịp đêm hiền” và “Nhịp tay giữa dòng đời hối hả” là những lát cắt nhỏ, lặng lẽ mà ấm áp, tôn vinh sự tận tụy, bình dị và nhân văn của người chiến sĩ giữa đời sống hôm nay.

NHỊP ĐÊM HIỀN

(Về người công an khu vực tên Hùng)

Đêm
Lễnh loãng sương sa
Ngõ khuya anh bước
dìu dặt lời ru
Anh đi
Thập thững thực hư
Nhặt gom mảnh vụn ưu tư bên đường
Phố phường
Ngái ngủ
Bụi đỏ thời gian
Dòng đời ngồn ngộn lo toan
Khu rừng đen của Dante lạc bước
Anh đứng đóVirgil dẫn lối tầng không
Chặn cơn gió hổn hển ngoài song
Để linh hồn trẻ được trong ngần giấc thơ
Như là sáo sậy
rỗng không
Rumi kể chuyện chia phôi kiếp người.
Anh làm rỗng chính mình
thôi
Để thần khí thổi qua
thành bài ca
Biến những âm thanh ộp oạp
ngoài kia
thành dâng hiến
mượt mà giấc em
nằm
tự do
như là lá cỏ.
Khoảng trống
Giấu đóa hồng hoàn hảo trong mơ
Anh đứng đó
Như một dấu chấm giữa dòng
đời bon chen
Ngăn những lo âu
hớ hênh
Ùa vào rất khẽ.
Rất khẽ…
Đời xanh người mãi xanh màu
Anh thập thững chăm lo
Giật mình
Một bóng đổ nghiêng
Vỗ về
Đêm đông
Thấm
Lạnh
Áo Anh bạc nắng
Nảy mầm bình yên.

NHỊP TAY GIỮA DÒNG ĐỜI HỐI HẢ

Còi xé. Phố kẹt đông
Khói xộc vào phổi
Bụi hồng vây quanh
Tay vẫy
Nhịp gậy nhanh
Dòng người cuộn chảy…
Chạm vừa
Vào khoảng không
Cực nhớ
Bát cơm nguội ngắt
Vợ chờ cơm trưa
Status buồn
Nắng hanh vàng
Đậu khẽ vào vai áo
mặn
Một nhành… hoa tin.