Lê Nhi (sinh năm 1988) là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng. Thơ của chị giàu chất nữ tính, lặng lẽ mà ám ảnh, thường trở về với ký ức gia đình, phố phường, những phận người lam lũ trong đời sống thường nhật. Hoa nắng và Hai đứa trẻ là hai thi phẩm tiêu biểu cho giọng thơ ấy: tinh tế, giàu liên tưởng, lấy những chi tiết rất nhỏ để chạm tới chiều sâu cảm xúc về mẹ, về tuổi thơ và những giấc mơ sum họp…
HOA NẮNG
Những bông nắng trùm xuống
phố
một ngày mùa đông
không có cơn buồn nào ngự nơi đáy mắt
bức tường ký họa người đàn bà đổ dài phía mặt
sông Lấp* đầy ký ức
lội ngược bờ
ta đi dọc cơn mơ
tìm mình của ngày trong trẻo
ba mươi năm vạn nẻo
xác xơ
ba mươi năm chỉ một giấc mơ
hênh hao
bầm xước
có chiếc nón đánh thức vùng ký ức
trên từng bậc cầu thang
có tiếng rao đêm gói nắm xôi mơ màng
mọc lên trang vở
có tiếng chồng tiếng vợ
nơi căn bếp đỏ đèn
miếng đậu phụ thông đêm
thơm mùi lam lũ
hương mùa cũ
nuôi lại tháng năm
ta đi dọc triền sông
ngực phập phồng thương người đàn bà mang tên mẹ
thương đôi chân ruổi rong ngã rẽ
tiếng rao gầy hơn tuổi trẻ
thắt ruột đàn con
để đứa bé ta năm ấy no, tròn
bụng căng đầy chữ
ba mươi năm tìm về quê cũ
nuôi mình
những bông nắng toả trước bình minh
rọi vào ta
*tên một dòng sông của Hải Phòng
HAI ĐỨA TRẺ
Mùa xuân ập vào tháng Chạp
ta nói với nhau bằng hơi thở màu sương
phố phường
bài Happy New Year cao vút
Phan Bội Châu lấp lánh ánh đèn
mọc cánh thiên thần trên chiếc váy tinh khôi bé gái
có cái nhìn hoang hoải
một đứa trẻ khác
lạc đường
bông lay ơn nở ra khoảng trống
cành mai nhắc một năm trôi
đứa trẻ tìm gì trong thành phố cút côi?
mà giấc mơ bày mâm sum họp
hơi ấm toả gia đình
có một đôi cánh thiên thần
trao ánh mắt
đôi tay lấm lem nhận lì xì
từ hai đứa trẻ
ngược lối đi…