45. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA TRẦN XUÂN TRỌNG

Chùm thơ dự thi mang giọng điệu ấm áp, trong trẻo, hướng về mùa xuân, con người và bình yên đời sống.
Tác giả Trần Xuân Trọng (sinh năm 1996, Nam Định), hiện là giáo viên tại Hà Nội; thơ đã đăng trên tạp chí Sông Hương, Văn nghệ Thái Nguyên, Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, Nhân Dân, Đắk Lắk…

ẤM LẠI

Nắng thưa thớt tìm về
sau những ngày ướt nhoè mưa lũ
đôi mắt trong veo nghe chiều vẫn lạnh
lá tập tành nối lại màu xanh
Bức tranh góc bàn lấm tấm vệt bùn nhoà nhạt
ông mặt trời nhô cao góc giấy như không biết mỏi
ướt nhèm đan những thôi mưa
Mưa ngoài sân vẽ những điều chân thật quá
ngả về đâu cũng trắng xoá nổi trôi
núi đồi quặn thắt cơn đau
quầng thâm phủ đầy đôi mắt mẹ
Đứa trẻ ngờ ngợ hiểm nguy
bức tranh đêm ấy phác hoạ trong ý nghĩ
những ô cửa đóng chặt đầy thắc thỏm
giấc ngủ chập chờn neo vào một áng mây
Bàn tay nắm chặt bàn tay
dòng lũ trôi về biển lớn
những chiếc bút màu nằm bình yên trên đất lộn xộn
Sớm nay, nhành đào hồng trên giấy gọi mùa xuân
vòng tròn đỏ mới tô ấm lan sắc nắng
vườn cúc vàng chật ních thơ ngây
những mất mát cất đi để ngày trở sáng
búp tay non vẽ lại cho mẹ con bò vàng
trên cánh đồng tháng giêng mơn mởn chồi xanh.

GIẤC SÔNG

(Gửi các chiến sĩ cảnh sát đường thuỷ)

Những con sóng gối đầu tháng Giêng
đêm dập dìu bọt nước nở đầy trăng
xa xa tiếng cụng ly chúc mừng chen lấn
ở đây rộng rãi mùa xuân
Chiếc thuyền tuần tra lướt một đường con
mảnh như nét bút bình an sông nước
những đôi mắt rướn trông về ngôi nhà đỏ
gieo neo lòng xa cách cũng tình chung
Phía ấy ngân nga khúc hát mừng mùa mạ mới
người cất sau lưng rất nhiều bóng đêm
tiếng đàn choàng tỉnh trong ý nghĩ
bên phải cây cầu kia là khu vườn trĩu quả
Sông khuya thân quen như cánh đồng chiều
người giữ phù sa trắng đêm cho người thức dậy gặt hái
ánh trăng vàng như lúa chín trải đầy sân
sóng đêm sàng, đãi ngọt lành
Giấc liềm trăng chân thật
trôi về đâu cũng là hướng bình minh
trăm ngàn ánh xuân xô nhau hiển lộ
toả xuống tràn ngực áo lấp lánh ngôi sao vàng
thao thức đêm lắng trông bồi lở
đám mây non sà xuống dịu dàng
Những con đường sóng rẽ sinh sôi
hai bên thức giấc rất nhiều màu xanh
ấm trà ca trực rót đầy ngày mới.

TRỒNG ĐẬU THÁNG GIÊNG

Những luống cày còn ấm hương trăng
thời gian một năm thật đẹp sau lớp màng vỏ hạt
khoảng lặng ấy nảy mầm lên tôi
ba sắc âm nhuộm đầy ẩn dụ
Dự cảm sớm hơn hạt mưa xuân
con ong mật cũng không vui bằng bàn tay gieo hạt
ăn theo đất chắc thịt trầm ngâm
căm căm mà nhớ lời nhủ thầm rét ngọt
Tiếng chim hồng môi gần
rơi vào li ti khoảng trống
khoảng trống ấy kiểm chứng mùa xuân
khát khao tròn vo cựa vỏ
Bóng tối trong đất có giấu lửa
nhen sáng nụ cười tháng năm, tháng sáu
dịu nhẹ đầy lên nhịp chồi.