41. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA LƯƠNG MỸ HẠNH

Lương Mỹ Hạnh là hội viên Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật tỉnh Sơn La, Hội Văn học các Dân tộc thiểu số Việt Nam. Chị là gương mặt thơ giàu bản sắc miền núi, giọng viết nữ tính mà bền bỉ, gắn với văn hóa bản mường, đời sống người lính và những phận người thầm lặng.
Các tập thơ đã xuất bản: Đá hát (NXB Hội Nhà văn, 2019), Mùa lá thức (NXB Hội Nhà văn, 2022), Hoa mắt gió (NXB Hội Nhà văn, 2024).
Lương Mỹ Hạnh đã nhận hai giải A, B của Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Sơn La; giải nhì Thơ Nguyên Tiêu 2018 (Báo Văn nghệ Thái Nguyên); Giải nhì cuộc thi “Sống và hy vọng” 2022; Giải khuyến khích Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 2022; Giải A truyện ngắn “Cảnh sát cơ động – lá chắn thép bảo vệ bình yên cuộc sống” 2024; cùng nhiều giải thưởng khác.
———-

HOA THEN

Thắp đủ một tuần nhang mở lối then
Mẹ phất gió níu trời xuống thấp
Chĩnh choẹ xập xoè, câu then cổ thả tơ
Con rụng vào giấc mơ lập mường giữ đất
Tiếng đàn tính rập rờn vuốt nắng
hoà tiếng then trong đục
Dập dồn chảy cùng dòng nặm Chiến
Thấm xanh núi khát
Trổ trùng điệp những cánh rừng nguyên sinh
Mẹ gõ vào buổi chiều
Bản mường nép bóng cổ thụ mót khói
Mái gỗ vân mây ngai ngái mùi buồn
Vọng lời tiên tổ
Mẹ dâng chín vía cho thần linh
Chỉ giữ lại bên mình câu khắp dẫn lối
Lời tâm sự nhỏ to động đất thấu trời
Những cuộc đời xa khuất bầm vào dáng mẹ
Màu then thắp lên…
Then ủ mềm đá cuội
cầu mưa, gió, nắng thuận hoà
Đôi lứa vuông tròn vấn vít
Lúa ngô tung tăng cùng con trẻ quanh nhà
Tuổi then ám vào tiếng mẹ
Câu yêu thương quấn chặt nương ruộng bản mường
Con hái hoa then chín đỏ
Nguyên thủy hương xuân đất trời.

DẤU CỎ

Khoác áo thường dân anh đi không dấu
Hoà vào lá cây hoa cỏ đất trời
Đêm đom đóm đốt đuốc
Ngày đổ mồ hôi dưới cỏ tàng hình
Phố cuối tuần từng đôi nắm tay nhau
Đời phẳng lặng như mặt hồ, ai ngờ bão lốc
Bẫy người mật ngọt
cái chết trắng
giấc mộng đen
Trận tuyến trong dân khó phân biệt địch ta
Tội ác đeo mặt nạ
Thật, giả, nước mắt, nụ cười…
Ẩn nấp trong vạn kiếp đời trong đục
Có lúc mật phục mưa lạnh ngủ rừng
Có khi nắng hun nằm trên đá sắc
Phút yếu lòng ngước mắt ngắm bầu trời sao
Tia sáng đậu trên ve áo người bạn hy sinh loé lên bất chợt
Một vụ án phá xong, anh tiếp tục
Như người làm vườn chăm bắt sâu, nhổ đi cỏ dại
Tội ác bị trừng phạt
Hoa bình tĩnh nở, thơm sớm mai
Những người lính trinh sát quanh năm dãi nắng nằm gai
Nhà là nơi ở tạm
Vợ đỏ mắt dõi đêm chờ dòng tin nhắn
Con sau buổi tan trường khát một vòng ôm
Ngày qua ngày viết tiếp những chiến công
Có dấu chân các anh thầm lặng
như cỏ xanh bốn mùa mãnh liệt
Bền bỉ toả hương dâng đời.