40. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA HỒ HUY SƠN

Chùm thơ của Hồ Huy Sơn ghi dấu bằng giọng điệu trữ tình lặng, lấy đời sống gia đình và ký ức thân thuộc làm trung tâm. Thơ không hướng tới cao trào mà chọn sự cô đọng cảm xúc, để mùa xuân hiện lên như một trạng thái tinh thần của trở về, yêu thương và hàn gắn.
Thơ Hồ Huy Sơn giản dị, tiết chế hình ảnh, nhịp điệu đều, ngôn ngữ gần khẩu ngữ nhưng được chắt lọc kỹ. Những chi tiết nhỏ của đời thường trở thành điểm tựa cảm xúc, tạo dư âm bền bỉ, ấm áp và tin cậy…
Hồ Huy Sơn sinh năm 1985 tại Nghệ An, tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du, anh hiện làm phóng viên Báo Sài Gòn giải phóng. Anh đã xuất bản một số đầu sách, trong đó có 3 tập thơ dành cho thiếu nhi, gồm: Những ngọn đèn thơm (Sbooks và NXB Văn học, 2022); Mùa hè ra biển (Lionbooks và NXB Hà Nội, 2024); Trái tim của đảo (NXB Kim Đồng, 2025).
——

TRONG NGÔI NHÀ THƠ ẤU

Thôi tạm gác những bộn bề lo nghĩ
Ta trở về theo tiếng gọi mùa xuân
Nơi đầu ngõ giàn hoa giấy đã nở
Bao yêu thương cũng chờ chực vang ngân
Kia dáng mẹ ngày cuối năm tất bật
Biến âu lo thành cái Tết đủ đầy
Điếu thuốc lào, cha trầm ngầm nhìn khói
Khắc khoải theo ngày cũ trôi qua tay
Và kia nữa, trong ngôi nhà thơ ấu
Ta mừng vui mặc bộ đồ mới may
Rồi xúng xính chạy qua nhà hàng xóm
Nghe mùa xuân vừa ríu rít đâu đây
Đêm giao thừa râm ran tràng pháo nổ
Lanh lảnh bên tai trong vắt tiếng cười
Ngày đầu năm cầm phong bao đỏ chói
Giữa bạn bè tuổi lên chín lên mười…
Giờ mới nhớ, ừ, cái ngày hôm ấy
Thơ ấu qua, chưa kịp gửi lời chào
Đã hăm hở lao vào chốn đô hội
Mà đâu ngờ đời có lắm gươm đao
Đã có lúc tưởng chừng như ngã gục
Trước mưu toan, phản trắc rồi lọc lừa
Lại có lúc mềm lòng trước cám dỗ
Ta chẳng còn là ta của ngày xưa…
Giờ mới hiểu có bao nhiêu vàng bạc
Cũng sá gì với một chốn để về
May còn đây ngôi nhà thời thơ ấu
Vỗ về ta tỉnh giấc giữa cơn mê
Cảm ơn mùa đã vì ta thơm thảo
Gieo xuống đời những hạt giống trong veo
Dẫu cuộc đời có muôn vàn bịp bợp
Vẫn còn đây mầm thiện để tin theo.

CÓ EM VÀ KHU VƯỜN

Nhà anh có một vườn xinh
Nằm trên sân thượng đón bình minh lên
Lòng người thật khó gọi tên
Lòng anh rờ rỡ biết liền em ơi!
Lúc rau trông thật xanh tươi
Là lòng anh đó an vui, thật thà
Còn khi rau úa rũ ra
Buồn dâng lênh láng vỡ oà lòng anh
Người ta vui mộng cao xanh
Trèo non vượt biển xây thành quách to
Còn anh giản dị, vô lo
Ngắm vườn vui thú, đọc thơ mỗi ngày
Có lần em dọa chia tay
Anh về thủ thỉ, mách cây trong vườn
Vỗ về anh một làn hương
Từ bông hoa còn ngậm sương trong ngần
Thế rồi hờn giận tan dần
Thế rồi khe khẽ mùa xuân theo về
Thế rồi, chẳng phải cơn mê
Có em cùng với vai kề bên anh.
Cảm ơn nhé, khu vườn xinh!

NHỚ BÀ NGÀY CUỐI NĂM

Ngày cuối năm lặng lẽ
Cháu âm thầm thắp hương
Theo làn khói lương vương
Lòng bỗng cồn cào nhớ
Cháu nhớ ngày còn bé
Bà bí mật cho tiền
Mua liền một cây kem
“Ăn nhanh kẻo ai biết!”
Khi thùng gạo đã hết
Bà giả vờ sang chơi
Túi gạo giấu trong người
Sợ cậu, mự trông thấy
Bên bà có chiếc gậy
Nâng bước thấp bước cao
Cháu thương bà biết bao
Vì cháu, con thao thức
Bà không kể cổ tích
Không ngâm thơ, Truyện Kiều
Bà có nhiều thương yêu
Bằng những điều nhỏ nhặt
Năm tháng trôi khoan nhặt
Bà tóc trắng, da mồi
Sinh lão rồi bệnh tử
Cũng chẳng chừa bà tôi!
Giờ ở nơi xa xôi
Bà có đang ăn Tết
Với cô dì, chú bác
Thủ thỉ cùng với ông?
Ngày bà đi mưa giông
Cứ rơi hoài rơi mãi
Neo thương nhớ ở lại
Chẳng bao giờ tan đâu!
Bởi vậy những ngày sau
Cháu vẫn thường ra ngõ
Ngóng trông dáng hình nhỏ
Chờ tấm bánh miếng quà
Bà ơi, cháu đợi bà
Mà đợi hoài không thấy
Thời gian nghiệt ngã vậy
Bà đi, sao chẳng về?
Như qua một cơn mê
Cháu bây giờ đã lớn
Những lời dặn hôm sớm
Theo cháu mọi nẻo đường
Trong những điều bình thường
Cháu nhận ra một lẽ:
Dẫu chỉ là nhỏ bé
Vẫn có bà cạnh bên
Mùa gọi tình đoàn viên
Bà ơi, cứ yên dạ
Đã qua đi vất vả
Của những ngày hàn vi!
Mùa xuân đang thầm thì
Cháu nhờ nén hương nhỏ
Để tỏ lòng thương nhớ
Bà sống khôn thác thiêng
Yên lòng nơi suối hiền!