37. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA HOA MAI

Hoa Mai (Võ Thị Mai Hoa), hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, là giọng thơ lặng sâu, giàu chi tiết đời sống. Chùm thơ dự thi của chị đi từ những gõ nhịp nội tâm đến miền quê Nghệ bền bỉ, nơi ký ức và cội nguồn trở thành điểm tựa tinh thần. Thơ tiết chế cảm xúc nhưng ám ảnh, mở ra nhiều lớp nghĩa từ những hình ảnh rất gần.
——-

GÕ…

Mưa lạc đường gõ mái nhà hỏi thăm
Về miền bình yên không bao giờ tan vỡ
Hình như anh giấu miền trong veo ở đâu đó
Em hỏi thăm mưa? Mưa bảo phía chân trời
Gió mang hương hoa gõ vào bài thơ cũ
Những câu thơ thơm cũng nhạt dần rồi
Lửa hồng gõ vào mùa đông tê cóng
Kỉ niệm gõ vào năm tháng xa xôi
Những viên xúc xắc – những phận người
Trời tung xuống chơi triệu năm không chán
Vạn câu hỏi gõ vào mây trắng:
– Đi bao lâu để đến mặt trời?!

QUÊ HƯƠNG

Eo sông thon như eo thiếu nữ
Gió vuốt ve run rẩy cả ban mai
Có tiếng chim chạm vào hồi ức
Nhắc một thời mắt biếc tóc dài
Giặt áo trên sông lạnh
Mải ngóng đò ngang áo trôi mất rồi
Hai tiếng quê hương
Như mẹ tôi một đời đi trong bão
Như cha tôi viết câu thơ bền hơn thừng chão
Buộc thuỷ chung vào cát trắng gió Lào
Đi bao xa cũng để trở về
Bao nỗi niềm làm quả cà mặn chát
Chum tương đỏ son kệ bao bão táp
Tiếng Nghệ đậm hơn muối mặn quê mình
Tôi trở về trồng tôi xuống gian lao
Rồi nở ngàn bông hoa hi vọng
Hai tay ôm giếng nước hứng mây trời
Quê hương ở trong ngực
Đỏ thắm những nhịp đập nghẹn lời.