32. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA PHAN THÀNH ĐẠT

Chùm thơ là hành trình cảm xúc về mùa xuân trong những không gian khác nhau: đô thị hiện đại không ngủ, cố đô trầm mặc bảng lảng sương khói, và khoảnh khắc giao mùa tinh khôi của thiên nhiên. Thơ giàu hình ảnh, nhịp điệu chậm rãi, giàu suy tưởng, nơi mùa xuân không chỉ là thời gian mà là trạng thái tồn tại của con người giữa vô thường và dịu dàng.

Tác giả Phan Thành Đạt sinh năm 2006 tại An Giang, hiện là sinh viên ngành Công nghệ thông tin, Trường Đại học Đồng Tháp. Anh đã có nhiều sáng tác thơ và văn xuôi đăng tải trên các báo, tạp chí Trung ương và địa phương, cho thấy giọng viết trẻ, tinh tế, giàu nội lực và ý thức nghệ thuật rõ nét. 

XUÂN TRÊN THÀNH PHỐ

Thành phố Hồ Chí Minh 24 giờ một ngày
Xuân không ngủ
Triệu người không ngủ
Đường phố trở thành dòng chảy vạn quang
Hợp âm xe cộ và tiếng rao hàng thâm niên bụi đất
Vọng từ tầng thứ bảy của tòa Landmark chọc trời.
Xuân ở đây chim sẻ vỉa hè
Nhảy múa trên mạch máu thành đô
Tán cây dầu cao ngất quên mất mình đang ở đâu
Chỉ biết nắng đổ vàng
Dính bệt vào áo người đi qua.
Và Em
Em không còn là thành phố hôm nay
Em là hồi ức quận Nhất, quận Ba
Em là hơi thở dốc của công sở mới tan ca
Là nụ cười giấu kín sau khẩu trang mỏng
Khi phát hiện cành lộc non vừa nhú.
Xuân này
Nỗi buồn không thèm mặc áo cũ
Khoác lên mình đôi cánh của sự vô thường
Gánh hàng rong mắt nhìn hư vô
Thản nhiên không cầu xin ánh nhìn ai thương xót.
Mùa xuân về
Giữa phố xá ngàn hoa triệu cánh
Nhẹ nhàng tựa gió Chợ Lớn cuối năm se lạnh
Và xuân…

BẢNG LẢNG HUẾ

Huế bước vào mùa xuân chưa già
Hai trăm năm cũng không còn non trẻ
Đương thì xuân
Hay đương thì Huế
Vừa mở mắt đã bảng lảng như sương
Đứng giữa cầu Trường Tiền nghe gió thổi
Bằng nhịp đập của hai bờ ký ức.
Không ai biết mùa xuân bắt đầu lúc mấy giờ
Khi chuông Thiên Mụ ngân lần thứ bảy
Khi mặt trời thử đặt ba hạt sáng lên núi Ngự Bình
Tôi đếm những lớp sương trùm xuống mặt sông Hương
Một lớp dành cho những người đi xa
Một lớp dành cho những người ở lại
Một lớp dành cho những ai không thuộc về đâu cả.
Trong màn sương
Những người đàn bà gánh buổi chợ sớm
Với hai bên quang gánh nặng
Như thói quen giữ cân bằng
Để không đầu hàng số phận
Có một ông già
Lần thứ hai
Ngồi đợi tiếng chim mở đầu ngày mới
Vì lần thứ nhất chưa đủ
Để ông tin rằng mình còn có mùa xuân.
Huế đi qua câu thơ như người đi qua một đời mình
Vừa đủ để xao động nằm lại sau mỗi bước
Cánh hoa trên đường Lê Lợi rơi theo góc 45 độ
Như thể chúng đang đo thời gian
Mùa xuân là một góc nghiêng của sự dịu dàng
Vượt ngoài mọi công thức.

CHỚM XUÂN

Giọt sương góa bụa níu mình trên mép lá
Nắng như lưỡi dao vàng
Ngọt lịm cứa ngang
Đất rùng mình xé toạc cơn mộng du
Nghe mạch nhựa ngầm sôi trong thớ đất.
Con đường nằm nghe tiếng vọng của mùa xuân
Chợt thấy rùng mình
Linh hồn hoa năm cũ trỗi dậy
Và nở bùng
Thắp sắc mai vàng soi rạng chân mây
Đứa trẻ nọ
Vớt được mảng mây trôi lạc
Cài lên tóc mùi hương của vô tận.
Và trong tôi
Một đóa vô thường cũng vừa tách vỏ
An nhiên thở
Cùng trời đất mênh mang.