31. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA THIÊN ÂN

Thiên Ân (tên thật Tạ Tuấn Minh) đang công tác tại Nhà hát Kịch Việt Nam. Thơ của anh mang giọng điệu thủ thỉ, chân thành, tập trung vào đời sống gia đình, tình yêu đôi lứa, tình phụ tử và những giá trị nhân bản bền vững trong nhịp sống hiện đại. 
Chùm thơ dự thi là những độc thoại trữ tình ấm áp, nơi hạnh phúc được nhìn từ những điều rất nhỏ: sự hy sinh thầm lặng, trách nhiệm làm cha, làm chồng và khát vọng gìn giữ yêu thương qua năm tháng.
——

CHIẾC LỒNG

Chúng ta tự nguyện nhốt nhau trong một chiếc lồng
Chứa đầy thực phẩm và đồ tích trữ…
Thực phẩm của chúng ta
Là sự cảm thông, là niềm vui, sự hi sinh, chia sẻ
Là nụ cười, là những cái ôm hôn…
Đồ tích trữ của chúng ta
Là những đứa con
Cứ dần một lớn lên
Và ngày càng biết thương yêu cha mẹ chúng.
Chiếc lồng của chúng ta chật chội và bề bộn
Sao đi đâu chúng ta cứ muốn về
Lương thực thừa cho tình yêu mạnh khỏe
Đồ tích trữ nhiều cho ta sống thỏa thuê
Ta tự nguyện nhốt nhau trong những bộn bề
Trong những khó khăn, những lo toan vất vả
Trong sự quan tâm và trong tất cả
Ta cảm thấy đủ đầy, ta cảm thấy thân thương…
Rồi có một ngày, chúng ta sẽ phải có chiếc lồng khác nhỏ hơn
Có thể là hai chiếc lồng… nằm bên nhau cùng thức
Ta bình yên ngắm nhìn con cháu của chúng ta hạnh phúc
Đồ tích trữ biến thành… lương thực của chúng ta…

THƯ VIẾT CHO CÁC CON

Bố sẽ cõng các con trên lưng
Đi khắp thế gian này
Khi bố còn đủ sức
Để các con tin tưởng ôm chặt bờ vai rộng
Trong vắt tiếng cười, không vẩn chút âu lo…
Bố sẽ dạy các con những điều từ thuở bé thơ
Mà bố được dạy từ tổ tiên, từ ông bà của bố
Từ cha mẹ, từ thầy cô, sách vở
Về đạo làm người, lòng nhân ái. Các con…
Các con trai của bố!
Trước khi yêu những điều to lớn
Các con phải biết yêu những điều thật nhỏ
Yêu gói xôi ông mua mỗi sáng
Yêu chiếc áo, cái quần, đến đôi dép bà mua
Yêu những ngày vất vả quần quật của cha
Yêu những giọt mồ hôi chắt chiu của mẹ
Yêu những viên kẹo anh đi sinh nhật, đút túi quần lặng lẽ
Để mang về … ướt nhẹp cho em.
Khi trưởng thành
Các con phải biết yêu con người, yêu đất nước, quê hương
Yêu từng tấc đất mà cha ông ta nghìn đời gìn giữ
Các con phải biết yêu những con sóng biển Đông phập phồng như mắc nợ
Yêu từ cánh chim, cơn mưa, ngọn gió
Yêu cả những con người, không thực sự yêu con…
Bố biết rồi các con sẽ lớn lên
Và bố sẽ già đi, không thể nào cõng các con được nữa
Bố sẽ không còn minh mẫn
Bố sẽ khó trong từng nhịp thở
Sẽ cười cười, lúc nhớ lúc quên
Bố biết rồi sẽ có những đêm
Bố xem lại những bức ảnh hồi các con còn bé
Bố sẽ bật cười… và rồi khóc khẽ
Đã có những lần bố đánh các con
Ứa nước mắt… mà đánh các con…
Rồi các con sẽ là bố của các con con
Các con sẽ lại cõng con của các con trên lưng đi khắp chốn
Và bố biết khi nào còn đủ sức
Trên lưng mình, bố cõng mãi các con…

THƯ VIẾT CHO “CẬU”

Tớ chỉ là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi bật
Cũng chẳng giống như người ta nói: “chất như nước cất”
Chẳng giỏi kiếm tiền, chẳng tài năng, quyền chức
Chẳng biết ga lăng, nói câu nói “ngôn tình”
Tớ tự thấy mình cũng chẳng thông minh
Chẳng tinh tế, như nhiều người đàn ông khác
Chẳng chăm chỉ, đôi khi còn biếng nhác
Chẳng được gì, trong mắt… cậu đâu.
Tớ chỉ có một điều từ tận thẳm sâu
Luôn cố gắng mang lại cho cậu và các con hạnh phúc
Tớ không mộng mơ, tớ làm điều thiết thực
Tớ vẫn lao động hết mình, có những lúc gần như kiệt sức
Nhưng vẫn nhoẻn miệng cười vì sợ… cậu lo
Nhiều lúc sốt cao, tớ chẳng dám ho to
Cứ bịt chặt miệng mình…
Vì tớ sợ cậu lại lo, rồi cậu buồn, cậu… khóc
Tớ biết lấy tớ cậu muôn phần khó nhọc
Gần 20 năm trời, chưa giây phút thảnh thơi
Tớ biết nhiều khi cậu… cũng phải gượng cười
Nuốt vào trong cay đắng
Nuôi ước mơ cho chồng ăn học
Viết đến đoạn này, tự dưng tớ khóc…
Thương cậu nhiều, yêu cậu nhiều hơn.
Tớ biết mình sẽ phải cố gắng hơn
Sẽ còn phải hoàn thiện mình hơn nữa
Cậu có nghe mùa xuân đang gõ cửa
Hoa đã nở rồi, nắng rất đẹp phải không?