Chùm thơ viết về mùa xuân trong một trạng thái khác, không ồn ào đoàn viên mà lắng sâu nơi những con người đứng bên lề niềm vui chung để gìn giữ bình yên. Từ đêm trực tháng Giêng, ký ức biên giới Vị Xuyên đến hành trình trở về quê nhà, mùa xuân hiện lên như kết tinh của hy sinh âm thầm, của sự “cũ mình” để đời sống được an lành và bền vững.
Nguyễn Thanh Hải sinh tại Tiền Giang, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội VHNT Tiền Giang. Anh là tác giả các tập thơ: Cúi chiều nhặt sóng (2013), Mùa dang tay tha thứ những quay về (2020), Nước mắt không làm sáng hơn bầu trời chạng vạng (2020), Muôn hối nắng cũ (2023).
Thơ Nguyễn Thanh Hải đã ghi dấu qua nhiều giải thưởng: Giải Nhất cuộc thi thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần VI (2020), Giải Nhì cuộc thi thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần V (2013), Giải Nhì Thơ Đồng Nai (2020), Giải Nhì cuộc thi thơ Nhân nghĩa đất phương Nam (2021), Giải Ba cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội (2021–2022) và Tặng thưởng VHNT Thủ Khoa Huân.
TRỰC VỚI MÙA XUÂN
Tháng giêng về nghe những điều hoa chưa nói
dưới lớp lau già là bóng cũ mùa xuân
xin biết ơn con chim sáo nhỏ
đã nhái lại những gì quen thuộc
và giấc mơ từng dắt ta qua những xóm làng…
Nguyên quán nào cho những ngọn gió lang thang
bến đậu nào neo được dòng sông thổn thức
mùa xuân với tháng giêng về trực
tôi tự cũ mình như bụi cỏ u du
Tháng giêng ngồi bên thềm cũ
nghe buồn vui sóng sánh ly trà
bên khuya không còn người rót rượu
cô quán ngồi tư lự
bóng mình dưới thời khắc đong đưa
Năm nào tôi cũng ngồi bên ga mùa xuân
đợi những con én về
như đoàn tàu
như chiếc lá giao thừa ngang qua rồi vụt mất
pháo bông thả vào lòng người
bao lâu niềm vui
rồi cũng bay về chân trời nào xa lắc
có lẽ chỉ lòng bặt thiệp
là còn ở lại với tháng giêng…
Ừ, trực với tháng giêng
lắng nghe khúc đoàn viên vọng quê nhà đâu đó
đêm chốt canh, đường tuần tra không có hoa mai
đèn xanh đỏ đếm từng đợt người qua vội
mùa xuân đọng lạ
trong tiếng còi
trên những ngả đường gõ nhịp bình yên.
MÙA XUÂN TỤ VỀ THĂM ĐẤT MẸ
Mọc lên từ đá
những cây đào Vị Xuyên
có một thân đào
mọc lên tập thể
hàng trăm cây đào
chưa xác định được thông tin
thời gian
mũi tên nào vừa rời dây
tròn mười bảy tháng Hai
rơi xuống lòng người rướm gió
chiều biên giới
ráng tà chưa kịp đỏ
mà màu đào
đã thấm khắp Vị Xuyên
ai nhớ đêm Pa Nậm Cúm
vòm cao rọi mắt sao không ngủ
những cựu chiến binh
đi tìm đồng đội mình
ngày Pò Hèn
đất dõi tai nghe dày đặc
tiếng vợ viếng mồ chồng
con thăm mộ cha
run rẩy nào
chạm vào da thịt đá
lời thề nào
núi Nậm Ngặt lặng im
lau trắng ngàn đời hiền dịu
ứa ru đào biên ải
Mọc lên từ đá
những thân đào Vị Xuyên
có một cây đào
mọc lên tập thể
hàng trăm cây đào
chưa xác định được thông tin
mỗi bông đào
giọt máu tuổi hai mươi
mỗi mùa xuân
tụ về thăm đất mẹ
những bà mẹ
đốt mùa xuân đi tìm con bằng khói
tháng Hai
trên đất này
khói
chưa bao giờ thôi ngún tôi.
ĐƯỜNG VỀ
Đầy cả chưa em
thôi đừng ràng thêm
gió bụi
chuyến này chở nắng ấm mùa xuân
ta bắt đầu từ ga thương nhớ
quê hương là cuộc trở về
lối cỏ cánh đồng lẽ nào mất dấu
hoa lưu bên đường mỗi bận về – đi
từ đấy nước trong
sau bóng áo làng có đôi mắt nhớ
bông dừa rơi thơm bất tận chân cầu
ngôn ngữ xóm làng không bao giờ bỏ được
lần theo cánh cò lỡ mai này thất lạc, gọi tên
thương những gò mối xa
hễ đến mùa là mọc ra cây nấm mối
bèo nương níu tay người từ đấy xanh hơn
ơi những cánh gió thênh thang rợp trời lá đỏ
người xuôi về
hay đang ngược chuyến đi
suốt dọc đường
gió cứ cồn cào to nhỏ
đi hết nỗi nhớ
đến mức chẳng hay mình đã về tới quê nhà.
30/01/2025
Mùng 2 Tết Ất Tỵ