217. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN THỊ MAI

Nhà thơ Nguyễn Thị Mai, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện đang sống và biết tại Hà Nội. Bà đã in 17 tập thơ và nhận nhiều giải thưởng văn học từ Trung ương đến địa phương. Năm 2025, bà được giải khuyến khích cuộc thi thơ viết về ngành công an Hà Nội.

ĐÊM KHÔNG NGỦ CHỜ TAN CƠN BÃO

Sáng mai cơn bão qua rồi.
Hàng cây sẽ lặng, bầu trời sẽ yên
Mưa quăng gió quật khùng điên
Bước chân tàn bạo thiên nhiên khổng lồ
Sáng mai còn lại cơ đồ
Nhà xiêu, cây đổ, sông hồ ngập phăng
Vườn hoa nát, mảnh tôn văng
Quán hàng chợ búa… bão quăng nát nhừ
Mưa như ném đá trả thù
Hoàn lưu cơn bão mịt mù nước vây
Vùng cao, làng bản trong mây
Núi xô xuống vực vùi thây bao người…
Trải qua siêu bão khùng trời
Mới thương phận sống, thấy đời mong manh
Thấy sen ở dưới bùn tanh
Vượt lên làm những lá lành bọc nhau
Thấy bao la những nhiệm màu…
Tay người xóa được thương đau giúp người
Nghĩ càng thương, đất nước ơi
Nghìn năm, bão vẫn chưa vơi rập rình/

NHANH NHẤT LÀ GÌ?

Nhanh như điện!
Nhanh nhất à?
Không!
Tốc độ ánh sáng mới là tuyệt nhanh.
Nhưng khi ý nghĩ hình thành.
Lại là vận tốc siêu nhanh.. . Tuyệt vời.
Ý nghĩ nhanh nhất trên đời?
Không!
Vận tốc đời người mới thật thất kinh.
Vừa oe oe cõi nhân sinh
Đã thê thảm tiếng khóc mình trong hoa.
Đêm 3/12 /2025

ĐƯỜNG LÊN LŨNG CÚ

Chúng tôi – người cao tuổi
Lần đầu đi Hà Giang
Mơ trèo lên Lũng Cú
Ngắm cờ đỏ sao vàng
Xe đang leo trong mây
Chợt gặp đoàn đi “phượt”
Toàn siêu xe hạng sang
Rú ga như đuổi dượt
Tốp thanh niên trẻ khỏe
Dũng mãnh phượt kiêu hùng
Trai tóc dài búi ngược
Gái Tom bay ôm lưng
Chúng tôi nhìn, lắc đầu
Người chê “Lũ trẻ trâu”
Chỉ rong chơi vô cảm
Đất nước rồi đến đâu?
Lũng Cú nửa giờ sau
Sắp đặt chân tới đỉnh
Bỗng nghe bài Quốc ca
Hát vang trời biên viễn
Hóa ra đoàn đi phượt
Đã lên đây xếp hàng
Đặt tay lên ngực trái
Ngẩng đầu hát hiên ngang
Tiếng quốc ca ngân vang
Dội lên rừng xuống biển
Dội vào lòng chúng tôi
Những điều chưa hiểu hết
“Đoàn quân Việt Nam đi…”