Vi Chí Thức (bút danh Vi Thức) hiện công tác tại Trường THPT Sông Thao, Phú Thọ; là hội viên Hội Liên hiệp VHNT tỉnh Phú Thọ. Anh sáng tác với giọng thơ trầm lắng, giàu suy tư, khai thác vẻ đẹp thầm lặng của người chiến sĩ trong những khoảnh khắc đời thường, đặc biệt khi mùa xuân – đoàn viên – bình yên đặt cạnh hy sinh và trách nhiệm.
Lấy cảm hứng từ chủ đề “Mùa xuân – Đất nước – Con người”, ba tác phẩm dự thi khắc họa hình tượng người chiến sĩ trong những ngày giáp Tết: phía sau pháo hoa và đoàn viên là những khoảng lặng, những vết xước, những hy sinh âm thầm để giữ bình yên cho nhân dân. Thơ dung dị mà lay động, giàu hình ảnh biểu tượng (chiếc áo xanh, vết xước, khoảng lặng), gửi gắm thông điệp: bình yên không tự nhiên mà có – đó là kết tinh của trách nhiệm và tình yêu đất nước.
TỰ SỰ CHIẾC ÁO XANH
Tôi nép mình trên vách tường vôi lở
Nghe thạch sùng gõ nhịp thở thời gian
Bữa cơm chiều mẹ dọn còn dang dở
Anh vội đi, bát đũa vẫn trên bàn.
Phố ngoài kia xúng xính màu nhung lụa
Anh chọn tôi, màu cỏ úa sương sa
Lặn lội vào hẻm đèn vàng hiu hắt
Nhường người ta những rực rỡ ngọc ngà.
Tôi chẳng kể, chuyện huy chương chói lọi
Mà chuyện anh, tim dội nhịp liên hồi
Bởi tiếng mẹ ho phía sau vọng lại
Ghim vào lòng một nỗi nhớ xa xôi.
Khi mẹ hỏi: “Tết này con về chứ?”
Lời đáp anh hòa gió thốc mênh mông
Rồi nén chặt nỗi niềm riêng giấu kín
Để một mình ngược lối giữa bão giông.
Xin đừng nghĩ bình yên là chốc lát
Nhìn móc treo trên vách cũ phong trần
Khi nó trống vắng hơi người sưởi ấm
Là thân anh đang chắn gió cho dân.
Đêm sương muối buốt vai gầy lạnh giá
Tôi ủ anh bằng tất cả tình nhà.
Để sáng mai chuông chùa ngân thật nhẹ
Phố vươn mình thức dậy đón xuân qua…
VẾT XƯỚC NỞ HOA
Đâu nào xuân ở lịch son?
Mà xuân được cõng trên tròn vai anh
Ba lô sương gió chòng chành
Đi xuyên bão tố, về lành trước hiên.
Rượu nồng nâng chén đoàn viên
Xót xa vết xước trên miền da nâu
Vết gai biên giới hằn sâu
Hay là vết cứa đêm thâu đợi chờ?
Bình yên nào phải tình cờ
Như chùm rễ cắm nơi bờ đất sâu
Chịu bùn lạnh, chịu dãi dầu
Chắt chiu mật ngọt, đơm màu, toả hương.
Bính Ngọ gõ nhịp dặm trường
Thế gian cơn lốc cuốn đường mải mê
Cúi đầu thương những lối về
Cha đi vắng Tết, mẹ tê tái lòng.
Hạnh phúc đâu dễ đếm đong
Là bao đánh đổi lặng thầm, không tên
Chẳng hề mặc cả dưới trên
Dẫu bao gian khó phủ lên phận người.
Vết tay xước, ngỡ ngậm ngùi
Mà nay bỗng hóa nụ chồi biếc xanh
Nở bừng trên nhánh đào thanh
Dâng đời những đóa an lành, tinh khôi.
KHOẢNG LẶNG GIỮA MÙA XUÂN
Đêm ba mươi pháo hoa bừng sắc thắm
Phố hân hoan đón thời khắc giao mùa
Giữa dòng người đang say mê trẩy hội
Có một người lặng lẽ đếm thoi đưa.
Ly cà phê đã tan thành nước lạnh,
Góc quán quen ánh mắt chẳng lơ là
Đêm ba mươi hồ sơ vừa khép lại
Dấu chân người trốn chạy những ngày xa.
Điện thoại rung dòng tin em nhắn hỏi:
“Về chưa anh? Đào nở hết sân rồi!”.
Chỉ lặng im nén lòng không dám nói
Sợ ánh đèn làm lộ chốn ai ngồi.
Người ta vui trong sắc màu lễ hội
Anh chọn mình làm chiếc bóng đêm thâu
Giữ bình yên cho đất trời vời vợi
Gánh nhọc nhằn giấu kín ở phía sau.
Lệnh phá án xé toạc màn sương lạnh
Tiếng còng khô khép lại những đua tranh
Bóng tội lỗi cúi đầu trong câm lặng
Trả cho đời trọn vẹn những ngày xanh.
Sáng mùng một nắng vàng ươm trước ngõ
Anh trở về mang vạt áo đẫm sương
Mùa xuân ấy không chỉ là hoa cỏ
Là yên bình trên mỗi bước yêu thương.