Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ sinh năm 1989, hiện công tác tại Phòng Công tác Chính trị, Công an tỉnh Đắk Lắk. Không chỉ là cán bộ năng động trong phong trào thanh niên, chị còn mang vào thơ hơi thở của đời sống công tác, tinh thần trách nhiệm và tình cảm gia đình sâu sắc.
Hai tác phẩm “Xuân xanh của mẹ” và “Xây bình yên cuộc sống” khắc họa hình ảnh người chiến sĩ Công an trong vai trò người mẹ, người đồng đội, lặng lẽ cống hiến, hết mình vì nhân dân, vì bình yên cuộc sống. Thơ giàu cảm xúc, mộc mạc mà chân thành, lan tỏa vẻ đẹp của thanh xuân trong màu áo lính.
XUÂN XANH CỦA MẸ
Mẹ đã có một thời nhiệt huyết thanh xuân
Tạm biệt con thơ khi trời chưa bừng sáng
Theo những chuyến về nguồn, hành trình cơ sở
Mang những suất quà, mang ấm áp gửi trao
Là những chuyến công tác đột xuất gần xa
Chuyện vắng nhà đã trở thành cơm bữa
Mấy đợt hội thi, phong trào hay hoạt động
Lâu lắm nhà vắng mẹ phải không con?
Những chuyến đi tới từng bản, từng buôn
Mẹ trao yêu thương cho từng bạn nhỏ
Ẵm bồng, chăm lo như chăm cho con đó
Các bạn ấy thiệt thòi phải xa ba, xa mẹ… con hiểu không?
Mẹ làm phong trào dẫu có chút gian nan
Nhưng đẹp hơn hết là khoảng thời gian tình nguyện
Là xông pha, cống hiến không biết mệt
Vì hạnh phúc muôn nhà, vì cuộc sống yên bình
Mẹ mang trên mình bộ quân phục thiêng liêng
Và trọng trách một thanh niên sức trẻ
Điều mẹ làm dù vô cùng nhỏ lẻ
Nhưng góp lại thành bình yên lớn lao
Và may mắn mẹ có một gia đình
Có bố mẹ, ông bà, có một người chồng thấu hiểu
Để lắng nghe, chia sẻ rất nhiều
Chăm sóc cho con thay bàn tay của mẹ
Mẹ trở về nhà khi đã sắp ngày mai
Khi con thơ đã yên say giấc ngủ
Nhìn nét mặt thơ ngây, khóe miệng cong nũng nịu
Chợt mỉm cười, mẹ đã có xuân xanh!
XÂY BÌNH YÊN CUỘC SỐNG
Giữa bộn bề những mất mát, đau thương
Nhà nghiêng ngả sau bão giông, mưa lụt
Ánh mắt khắc khoải, trũng sâu đầy phiền muộn
Biết về đâu để gắng gượng mưu sinh?
Các anh về sáng lại những niềm tin
Tay mang gạch, trên vai là trách nhiệm
Bằng trọng trách, tình thương và sứ mệnh
Vì cuộc sống bình yên, vì hạnh phúc người dân
Những nụ cười tỏa nắng giữa đường quê
Triệu đôi tay chai sần vì cuốc xẻng
Ngàn lưng áo ướt đẫm mồ hôi mặn
Chiến sĩ vẫn cười dẫu bùn đất lấm lem
Chuyền tay nhau từng bao cát, thùng sơn
Gạch nối gạch chẳng ngơi tay một nhịp
Mái nhà mới dần hiện lên ấm áp
Gửi an nhiên theo từng nhịp xây đời
Nhà mới rồi, xuân về đến gần thôi
Sau bão giông là mầm xanh hy vọng
Từng chồi biếc được chung tay góp dựng
Xây bình yên qua mùa bão giữa trời!