Võ Minh Cảnh, sinh năm 1989, cấp bậc Thiếu tá, hiện công tác tại Khoa QLHC về TTXH – Trường Cao đẳng CSND II. Không chỉ là người chiến sĩ Công an tận tụy, anh còn là tác giả của những vần thơ giàu cảm xúc, khắc họa chân thực hình ảnh người Công an vì nhân dân phục vụ, đặc biệt trong các chiến dịch cấp căn cước, giữ gìn bình yên nơi biên giới và sẻ chia với những mảnh đời khó khăn. Thơ anh mộc mạc, giàu tính nhân văn và thấm đẫm nghĩa tình quân dân.
NGƯỜI TRAO CĂN CƯỚC
Khi bình minh ló dạng
Khi những hạt sương mai
Còn đong đưa trên ngọn cỏ ven đường
Bước chân anh như quen từng lối nhỏ
Tia nắng rọi vào đôi mắt long lanh
Chính anh là người cán bộ Căn cước
Trên quân hàm anh mang cả niềm tin
Cầu tre nhỏ nối hai bờ thôn bản
Đôi vai gầy anh ghì chặt chiếc CPU
Từng bước, anh lần từng bước nhỏ
Đồng đội theo sau, tiếng cười nói rì rào
Chiếc túi bạt có đôi phần sặc sỡ
Một máy quét vân tay, một máy ảnh được xếp gọn gàng
Đó là hành trang của cả Đội
Đến bản làng cho chiến dịch 90 ngày đêm
Vượt dốc đá, qua những con đường đất
Dấu chân anh cũng chạm ngõ buôn làng
Bàn làm việc dựng tạm bên hiên ngôi trường cũ
Điện chập chờn như thử thách những thanh niên
Những buổi tối ngồi trước màn hình sáng
Màn đêm buông dày đặc cả khu rừng
Những con số chạy qua dòng dữ liệu
Âm thầm lặng lẽ như cuộc sống nơi đây
Có cụ già không nhớ nổi ngày sinh
Chú tóc bạc hoa râm chưa một lần chụp ảnh thẻ
Cô thiếu nữ e dè trước ống kính
Không hiểu thế nào là Căn cước của công dân
Trong mắt họ, chú Công an về bản
Là để giúp dân nên cũng rất sẵn lòng
Dáng mảnh khảnh anh cúi người nói nhỏ:
“Cụ ngồi vào đây để cháu chụp hình”
Đôi tay gầy guộc, anh lăn từng ngón khẽ
Sống mũi anh cay, nhìn cụ thấy nghẹn lòng
Những buổi trưa cơn gió lào thổi rát
Cái nắng chang chang trút xuống cả một vùng
Mồ hôi anh thấm qua lưng áo bạt
Bát cơm vơi còn dang dở nửa chừng
Khi anh rời đi bà con đưa tiễn
Những cái bắt tay như muốn nói nhiều điều
Cụ già, chú tóc hoa râm cùng cô thiếu nữ
Quàng lên vai anh chiếc khăn thổ cẩm sẫm màu
Như ghi nhớ nghĩa tình sâu sắc
Tình quân dân ở chốn bản nghèo
90 ngày đêm đôi chân anh không mỏi
Từng cung đường, từng bậc cảm xúc đầy lại vơi
Có thể tên anh nhiều người không nhớ…
HAI MÙA XUÂN ĐẸP NHẤT
Miền biên giới vào những ngày tháng Chạp
Nắng chiều buông vàng vọt một góc trời
Đàn cò trắng bay về nơi trú ngụ
Cả vùng quê yên ắng đến lạ thường
Lão nông phu đôi vai quằn thúng lúa
Cô bán chè vội vã gánh hàng rong
Đàn em nhỏ thong dong trên đồng cỏ
Anh thanh niên xì xịch lái máy cày
Chiếc xe máy tuần tra được Bộ cấp
Anh Công an xã đèo theo đồng đội
Anh chiến sĩ tăng cường nơi biên giới
Xỏ vội giày anh bước vào ca ba
Ánh đèn pha như xé toạt cung đường
Phía bên phải là cánh đồng xa thẳm
Bên kia sông vài ánh đèn le lói
Trong những căn nhà của người bạn Campuchia
Trên đường biên mùa này gió thổi mạnh
Những đợt thiêu thân cứ thế vỗ vào
Đưa tay vội anh dụi từng khóe mắt
Rồi nổ xe anh tiếp tục ca tuần
Đêm dần khuya trăng tròn như cái bát
Lạnh rung người trái ngược lúc ban trưa
Thi thoảng anh rùng người và nói khẽ:
“Như này, lắm sâu bệnh vụ Đông Xuân”
Như thế anh cùng bà con biên giới
Với đồng đội, anh đảm bảo ca tuần
Để nhóm lửa đêm giao thừa vẫn sáng
Giữ bình yên trong thời khắc sang mùa
Đó cũng là hai mùa xuân đẹp nhất
Trong cuộc đời người chiến sỹ Công an
Khi tăng cường cho tuyến đầu Tổ quốc
Luôn trung thành với lý tưởng thiêng liêng
NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC
Dưới sàn nhà mục nát
Hai con người tựa nhau
Đứa con còn nhỏ dại
Người cha mới ra tù
Hai chiếc võng mùng cũ
Mắc vào cái cột nhà
Hai con người như thế
Sống nương tựa vào nhau
Những gì tôi nhìn thấy
Thật quá đỗi xót xa
Trước muôn vàn vất vả
Không một điểm nương nhờ
Không một chút do dự
Tôi chủ động tham mưu
Xây ngôi nhà mơ ước
Cho người mới ra tù
Góp nhặt từng xe đất
Nhờ các mạnh thường quân
Và ngôi nhà mơ ước
Từ đó đã ra đời
Trên vũng đất sình lầy
Một mái ấm yêu thương
Từ người Công an xã
Tái sinh một mảnh đời