194. THƠ DỰ THI CỦA HÀ KIM QUY

Hà Kim Quy là hội viên Hội VHNT tỉnh Ninh Bình, đã xuất bản tập thơ: Nắng dắt mùa đi (2022) và đoạt nhiều giải thưởng văn học trong các cuộc thi thơ, tản văn trên cả nước.

Chùm thơ dự thi Xuân Mới khắc họa vẻ đẹp làng chài Bãi Thơm (Phú Quốc), nhịp sống đảo ngọc và mùa xuân nơi tuyến đầu Tổ quốc. Thơ Hà Kim Quy giàu hình ảnh, giọng điệu lắng sâu, tôn vinh con người lao động, tình quê – tình biển và tinh thần giữ gìn bình yên đất nước.

NHỮNG CON MẮT LÀNG CHÀI

Ngôi làng
Được vẽ nên từ những chiếc ghe
Dinh Cố bà chở che đoàn thuyền đi biển
Những mảnh gỗ nép sát bên nhau làm cầu cảng
Nơi mặt trời neo đậu mỗi ban mai
Ngôi làng đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia
Những cô gái da ngăm ngăm vừa hát vừa đan lưới
Mắt thăm thẳm, trong veo màu nước biển
Hương tràm say những lọn tóc đen huyền.
Những người đàn bà thoăn thoắt múa hay đan?
Tay nẹn, ghim trăm ngàn con mắt
Thêm phao, chì, nổi, chìm gửi vào sóng biếc
Trong tiếng kinh nghe chầm chậm, đều đều
Nỗi buồn nặng như chì chìm xuống biển khơi
Niềm vui như chiếc phao nổi nênh mặt nước.
Những ngôi nhà không cửa
Hoặc có cửa nhưng chẳng khóa bao giờ
Khi đi vắng chỉ mưa đập vào mái tôn, gió lùa vào nhà làm khách
Niềm tin, sự thật thà vẹn nguyên.
Một ngày mới từ hai, ba giờ đêm
Tiếng chó sủa, người đi, ghe rời bến
Một nửa làng – đàn ông đi về phía biển
Một nửa làng đợi bình minh trong thao thức, yên bình.
Nơi chẳng biết bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Đảo chỉ biết hai mùa gió Nam, gió Bắc
Làng ở đó những người đàn bà đợi đàn ông cùng tách cà phê thơm ngát
Khi biển ngủ quên, vợ uống rượu cùng chồng.
Một ngôi làng có nhiều mắt trên đời
Những con mắt chong chong, những con mắt đói, no, chờ đợi
Mực, ghẹ, sò, cá, tôm… đắng, ngọt, bùi ngày mới
Những con mắt giữ làng, canh chừng bờ cõi.
Những con mắt làng chài bé nhỏ Bãi Thơm! (*)
(*) Bãi Thơm: một địa danh của đảo Phú Quốc

ĐẢO NGỌC YÊN BÌNH

Quay phía nào cũng xanh màu nước biển
Nhưng chỉ một hướng nhìn về đất liền Tổ quốc thân thương
Đêm đêm sóng chòng chành ru giấc ngủ
Gió hai mùa cứ vấn vít tràm hương
Gà gáy gọi mặt trời đội biển nhô lên
Hàng dừa xanh ngả dáng vào sóng biếc
Tiếng cỏ cây dịu dàng tha thiết
Như hơi thở đất liền sao quá đỗi thân quen
Từng tấc đất đều nhuộm máu cha ông
Dẫu cách trở trùng khơi, dặm ngàn bão tố
Vẫn giần giật chảy trong mình huyết quản
Dòng máu Lạc Hồng tự thuở bốn ngàn năm
Đảo Ngọc vẫn đập cùng đất Mẹ nhịp đập một trái tim
Cây cứ xanh, xanh màu xứ sở
Như con thuyền, đảo neo vào lòng Mẹ
Canh cánh niềm thương, Mẹ che chở con mình
Đảo mỗi ngày càng lớn mạnh hơn
Vươn lên trời cao, lấn sâu ra biển
Cờ đỏ sao vàng giữa đại dương phấp phới
Có các anh canh giữ đảo yên bình.

NÓI VỚI MÙA XUÂN

Đất nước mình rộn rã vào xuân
Mẹ đừng lo biên cương chúng con không có Tết
Chẳng phải một cành mà là một vạt rừng hoa đào nở biếc
Hoa mận, hoa mơ trắng xoá đất trời
Lo nhiệm vụ nhưng chúng con vẫn cùng dân bản chung vui
Gói bánh chưng, dựng cây nêu ngày Tết
Mâm ngũ quả đón giao thừa tươm tất
Cũng đủ đầy như ở nhà với mẹ, mẹ ơi!
Tết nhà mình đã sắm gì chưa?
Cây mai con trồng có nhiều hoa không mẹ?
Em thay anh trên đường đón con mua cây quất nhỏ,
Chuẩn bị cho cha gói dăm chiếc bánh chưng
để giữ nếp nhà.
Con gái của cha đừng buồn
Cha sẽ lì xì nhớ thương qua điện thoại cùng con
Hãy hiểu công việc của cha và đồng đội
Giữ bình yên cho thôn xóm, phố phường…
Những nhành đời lặng lẽ tỏa hương
Như mầm cây nở hoa bên thềm ấm áp
Cuộc sống bình yên, hạnh phúc
Cả bốn mùa đều phơi phới mùa xuân./.