Hai bài thơ của Mộc Miên viết theo cảm hứng hiện thực, hướng về những con người lặng thầm cống hiến trong đời sống đương đại. Chùm thơ mang giọng điệu chân thành, giàu cảm xúc, tôn vinh tình yêu, trách nhiệm và giá trị nhân văn bền bỉ trong cuộc sống hôm nay.
Mộc Miên, tên thật mà Vũ Thị Trang (sinh năm 1985 tại Hải Dương, nay là Hải Phòng) là Tiến sĩ Văn học, giảng viên chính tại Học viện Khoa học xã hội. Chị tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội I, nhận bằng Thạc sĩ Văn học nước ngoài năm 2011 và Tiến sĩ Lý luận văn học năm 2015 với luận án về sáng tác Vũ Trọng Phụng từ phê bình phân tâm học. Chị đang giảng dạy tại nhiều trường Đại học tại Hà Nội. Lĩnh vực nghiên cứu chính gồm lý luận – phê bình văn học, phê bình phân tâm học và văn học Việt Nam hiện đại.
——-
TÌNH YÊU NGƯỜI CHIẾN SĨ AN NINH MẠNG
(Tặng các chiến sĩ cục A05)
Đêm đã khuya giữa mùa đông lạnh giá
em đang say giấc chợt giật mình
bóng anh ngồi bên máy tính lặng thinh
khe khẽ nhíu đôi mày nghĩ ngợi
Tội phạm công nghệ cao đã không còn mới
thủ đoạn tinh vi phá hoại dân mình
anh – người sĩ quan an ninh
mải chiến đấu mà quên ăn ngủ
Cơn gió buốt áo ấm anh chưa đủ
em trở chăn muốn lại đến thật gần
chợt lặng im… rồi một chút phân vân
nhìn lý tưởng anh mang đầy tha thiết
Em lặng lẽ ngắm nhìn anh mải miết
đẹp biết bao lúc lao động quên mình
đẹp biết bao lúc anh biết hi sinh
vì nhiệm vụ đã bao đêm thức trắng
Em thấy lòng bình yên rất lặng
công việc anh vất vả biết nhường nào
và lòng dâng lên cảm xúc xiết bao
trong đêm tối ánh lên điều tươi đẹp
Cơn gió lạnh qua cửa hờ chưa khép
chẳng làm thêm giá buốt giữa căn phòng
bởi có em bên anh giữa trời đông
yêu tha thiết người lính thời hiện đại
Anh hãy nhớ lời Bác Hồ dặn mãi
vì nhân dân quên hạnh phúc riêng mình
em chờ anh và chờ đợi bình minh
anh hãy cứ yên tâm công việc.
Bởi chúng mình có tình yêu tha thiết
mối tình riêng giữa khối tình chung!
SINH CON TRÊN MÁI LÁ
(Tặng những người vợ, người mẹ vĩ đại)
Rốn lũ vào một buổi chiều mưa
bão lốc xoáy tan hoang vùng quê cũ
mẹ ôm bụng, lo những ngày mưa lũ
sinh con trong thiếu thốn bộn bề.
Cha con ở biên giới vẫn chưa về
mình mẹ trong căn nhà lá đổ
cơn bão tới cận ngày sinh nở
biết làm sao thôn xóm cũng tiêu điều.
Nước dâng cao lo lắng biết bao nhiêu
mẹ run rẩy trèo lên mái lá
suốt một đêm giữa bão mưa lạnh quá
với cơn đau chuyển dạ cồn cào.
Trong mê man tiếng khóc ngỡ lời chào
con đánh thức mẹ giữa lằn ranh sinh tử
màu áo xanh tưởng cha về trong lũ
tiếng của ai xa lạ lẫn vỗ về…
Thì ra trong cơn đau đớn hôn mê
những người lính tìm thấy nhà của mẹ
giữa bão mưa lóng ngóng mà đỡ đẻ
bằng bản năng, bằng cả tình người.
Bão vừa tan tiếng khóc lẫn tiếng cười
cha trở về đón con trong vòng tay đồng đội
những chiếc áo xanh đẫm mồ hôi gió bụi
giúp làng quê dọn dẹp đón yên bình…