Dự thi vào những ngày cuối, Hồ Quang Huy mang đến chùm ba bài “Về phía mẹ”, “Tháng ba phơi áo”, “Dưới những cành sa mu” – những bài thơ giàu xúc cảm gia đình và không gian miền núi, nơi ký ức và hiện tại soi chiếu vào nhau bằng ngôn ngữ mộc mạc mà tinh tế.
Hồ Quang Huy sinh năm 1993, quê làng Cống Chùa, Thường Tín, Hà Nội. Hiện công tác tại Bộ môn Thiết kế Đồ họa, Trường Cao đẳng FPT Polytechnic Hà Nội. Song song với giảng dạy, anh lặng lẽ đi vào con chữ như một cách trú ngụ tinh thần. Thơ Hồ Quang Huy mang dấu ấn của sự giao thoa giữa phố thị hiện đại và ký ức thôn quê, giữa nhịp sống gấp gáp và nỗi nhớ bền bỉ về mẹ, về bếp lửa, về những miền sương núi. Giọng thơ chậm, ấm, giàu hình ảnh, thiên về cảm giác hơn là kể lể, để mỗi câu chữ như một lần khâu vá thời gian đã rách.
VỀ PHÍA MẸ
Con lặn lội suốt năm ròng biền biệt
Chốn quê người thao thiết thiệt hơn
Mỗi buổi sớm vẫn nhớ mùi rơm rạ
Tối mũi tắt mày chưa từng thấy hoàng hôn
Những mái phố đứng nhìn nhau suốt đêm
Không bao giờ chạm được
Mắt người nâu trầm màu ngói
Thị thành không quen chào hỏi
Người rất đông mà lạnh đến nao lòng
Con chắt chiu từng tờ tiền rất mỏng
Dể dành mua một khoảng nhớ mênh mông
Có những đêm giữa phố oi nồng
Cơn buốt sống lưng đến theo từng trận ốm
Con bỗng thèm tiếng gà quê gọi sáng
Đánh thức trời bằng một giọt sương bay
Dòng sông cong cong ôm lấy những mùa cày
Nếu được cho con xin dù chỉ một ngày
Con trở về dù xuân thì đã muộn
Bó gối ngồi im
Bếp lửa ngời rực ấm
Ôm vai mẹ như ngày chưa lớn
Cời than hồng trong xam xám màu tro…
THÁNG BA PHƠI ÁO
Mẹ già phơi áo tháng ba
Ngoài ô cửa nắng thế là mùa xuân
Kìa nắng mỏng như tơ vừa chạm ngõ
Lấp loáng hoa trên những bậc thềm
Gió ghé qua thì thầm rất khẽ
Sợ nhỡ nhàng làm vỡ bình yên
Chiếc áo cũ đang dệt mùi nắng mới
Một vết mùa đông còn sót lại nơi vai
Mẹ giặt lấm lem bằng ánh sáng
Khâu vá thời gian trên những vết rách dài
Kìa sân nhà nhỏ đã bừng lên một sớm mai
Giọt mồ hôi tan cùng nắng sớm
Tháng ba nảy mầm
Như hạt thóc mẹ để dành nơi tận đáy chum
Tháng ba muốn đưa con đi theo những ngọn gió đang bay giữa không trung
Nhưng dáng mẹ già tựa sợi dây phơi hoen gỉ
Đã níu con về phía sáng của đời mình
Đó là khi mùa đông tan dần và để lại bình minh
DƯỚI NHỮNG CÀNH SA MU
Sương oằn mình choàng khăn cho núi
Núi ngoái mỏi mòn về phía mờ xa
Đêm nhập nhoạng trên vai đá lạnh
Lũ sa mu cảnh giác canh chừng
Bản mê ngủ giật mình rất khẽ
Tiếng gà chưa kịp gọi hết sườn đồi
Bếp lửa đã hong ấm lừng cửa gỗ
Suối vọng về hòa trong tiếng cơm sôi
Đường vắt vẻo cong như sợi chỉ
Khâu bình minh làm mái trình tường
Bàn chân đất theo người gùi nắng sớm
Đi chậm mà dài hơn cả một mùa nương