Muồng Hoàng Yến là bút danh của Hoàng Thị Yến, sinh năm 1984, hiện sinh sống tại thôn Nà Pán, xã Nà Phặc, tỉnh Thái Nguyên.
Chị là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, hiện công tác trong ngành giáo dục tại địa phương. Thơ Muồng Hoàng Yến mang đậm hơi thở miền núi, giàu chất bản địa, lắng sâu vào đời sống tinh thần của đồng bào vùng cao với những rung cảm mộc mạc, bền bỉ và nhân hậu.
Chị đã xuất bản tập thơ thiếu nhi “Núi mặc áo bông” (NXB Văn hóa Dân tộc năm 2018), và các tuyển tập: “Tiếng đàn núi”, “Văn học nghệ thuật Bắc Kạn 2015–2020”, “Bắc Kạn xây dựng nông thôn mới”.
Chùm thơ “Reo vui cờ Tổ quốc” và “Pá với đêm giao thừa” là những lát cắt giàu cảm xúc về biên cương, về ký ức gia đình, về phong tục, niềm tin và sự tiếp nối truyền đời của văn hóa bản làng. Thơ chị không ồn ào, nhưng âm ỉ như bếp lửa, như câu lượn, để lại dư vị ấm áp và day dứt.
REO VUI CỜ TỔ QUỐC
Những chuyến hàng không rõ nguồn
Cứ tìm cách tuồn vào
Những thứ cấm
Cũng rình người tìm đến
Những con người
Thẳng ngay như cây rừng
Lại bị những người có lòng sâu bọ lừa sang bên kia…
Chẳng biết bao mùa trăng thức
Bao mùa sương giăng
Tiếng bước chân rập rình
Tuần tra biên giới
Những bàn chân không mỏi
Rầm rập đêm ngày
Bên kia cột mốc
Những nóc nhà chọc trời
Hòng che mắt anh
Những phố phường tấp nập
Khiến lòng anh lay động
Nhưng
Ngọn lửa đồng bào đang cháy
Hừng hực trong tim
Ngọn lửa bình yên đang sáng
Soi mọi đêm đen
Trên rẻo cao
Sương ngủ muộn hơn người
Núi cũng lười dậy sớm
Tiếng đọc bài
Vọng vang thung sâu
Tiếng lượn buổi sớm
Gọi ban mai dậy
Lẫn trong cao xanh vòm lá…
Trên đỉnh núi
Reo vui
Cờ tổ quốc!
PÁ VỚI ĐÊM GIAO THỪA
Giờ này chắc ở bên kia
Pá đã chuẩn bị đủ đầy cho ngày tết
Rượu ngô ủ cả năm thơm mùi nương rẫy
Gạo nếp treo gác bếp cũng hạt tròn căng
đợi lá dong về gói bánh
Thịt lợn cũng ủ hương bếp củi
Gác bếp của pá đã đủ đầy như thế
Đêm giao thừa pá thức cùng ai?
Ngày pá còn ở bên con
Pá vẫn dặn đêm giao thừa rất kỹ:
Hãy thức cùng núi
Thức cùng bếp củi
Đợi tiếng gà gáy
Tiếng trời đất mở cửa giao hoà
Khi đó nhớ thắp hương lên ban thờ khấn vái
Xin lộc đầu năm.
Nhớ ra ngoài cửa
Hái lộc vào nhà
Đến nguồn nước đầu bản
Thắp nén hương tạ ơn nguồn nước
Gánh những giọt tinh sương
Nhớ bỏ lộc non vào thùng
Đừng cho nước sánh
Để quanh năm đủ đầy như nước
Lời pá dạy
Ấp ủ lòng con mãi
Thơm như hương bản bà làm
Hồng như ngọn lửa mé nhóm mỗi ban mai
Cháy trong lồng ngực
Như câu lượn của người bản mình
Ai đi xa cũng nhớ
Bao mùa giao thừa qua đi
Con làm theo điều pá dạy
Chỉ riêng điều con biết
Chẳng bao giờ được nữa
Cùng pá thức đợi
Ngày mới sang!