ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN sinh năm 1980, quê Bến Tre, chị được biết đến là biên kịch, hội viên Hội Nhà văn TPHCM, có nhiều tập thơ in riêng và giải thưởng văn học.
Chùm thơ dự thi cho thấy một giọng thơ giàu nữ tính, ấm áp mà vững chãi, viết về người lính, người chiến sĩ và những giá trị gia đình, đất nước bằng cảm xúc lặng sâu, nhân hậu.
Tác phẩm của Diễm Thuyên: Ru say mượn tỉnh – ru tình mượn nhau (nxb hội nhà văn, 2025), Trời mưa cho ướt (nxb hội nhà văn, 2018), Để con về nhà hỏi má (nxb văn hóa – văn nghệ, 2017) cùng nhiều tác phẩm văn, thơ in chung khác.
Diễm Thuyên nhận nhiều giải thưởng, đáng chú ý như: giải 3 cuộc thi thơ dành cho phụ nữ – tạp chí lang bian lần iii (2022), giải 3 cuộc thi thơ và tạp bút “45 năm rực rỡ tên vàng” – báo người lao động (2021), giải 3 cuộc thi thơ lục bát – tập san áo trắng & nxb trẻ (2019), giải 3 cuộc thi sáng tác “văn học vì trẻ em” (2001), giải 4 cuộc thi “nhân nghĩa đất phương nam” – HNV TP Hồ Chí Minh (2021)
CẦU VAI ÁO ĐỎ EM THƯƠNG
Ở trên cầu vai đỏ thắm
Là bao trọng trách nặng mang
Là tử sinh không nao núng
Là bình yên cho xóm làng
Anh mặc áo màu xanh lá
Thương xuân vàng sắc hoa mai
Ngày đêm giữ gìn phố xá
Đừng thêm kẻ cướp, nạn tai
Thị phi giữa rừng đen trắng
Mong manh ranh giới chánh tà
Anh đừng cho đời quả đắng
Từ sai lầm không lối ra
Ở trên cầu vai đỏ thắm
Là ngôi sao năm cánh vàng
Là ân cần bàn tay nắm
Người dân vui sống rỡ ràng
Kề bên có lời mẹ dạy
Có yêu thương của vợ hiền
Vai anh gánh tình mềm mại
Như ngày xuân nắng đầy hiên
CHIẾC BÌNH TRÀ SỨT QUAI CỦA BỐ
(Kính tặng bố Dũng – Hà Nội)
Từ chiếc bình trà sứt quai cũ kỹ,
Tách trà nóng ngày xuân của bố rót bao giờ cũng hân hoan
Như mâm ngũ quả, chiếc bánh chưng bánh dày tươm tất
Cùng góp mùa xuân bên nhành đào, nhành quất
Bên bàn thờ tổ tiên, ánh mắt của bố rạng ngời
Tự hào nhé các con ơi
Con trai là bộ đội, bố là cựu chiến binh, con rể là cảnh sát phòng cháy chữa cháy… đều hừng hực dòng máu nóng
Chúng ta là gia đình quân nhân giàu truyền thống
Không sợ thử thách, hiểm nguy, gian khó đêm ngày
Bộ quân phục cũ bố cất giữ như là báu vật, bùa may
Nó khiến bố ngẩng mặt cười tươi mỗi khi khoác lên mình để mừng ngày truyền thống
Bố thích hát những khúc tráng ca, ca ngợi quê hương, vực dậy tình người, mến yêu cuộc sống
Có những niềm tự hào không thể gọi thành tên
Giữa đời bộn bề với trăm ngàn nỗi hư – nên
Mỗi ngày bố vẫn dạy răn: Các con phải yêu đất nước
Phải sống xứng đáng với dân, làm người có sau có trước
Ơn hạt gạo từ đất mà nên thì cũng ơn hạt mưa đến từ trời
Chẳng còn mấy mùa xuân, bố sẽ như chiếc lá vàng rơi
Chiếc bình trà sứt quai này, cũng sẽ về với đất
Chỉ mong các con nhận rõ giá trị từ những điều được mất
Để mỗi chiếc ngôi sao gắn lên người đều mang ý nghĩa với nước non
EM MẶC DÙM ANH “ÁO MỚI CÀ MAU”
“Đất biết nở, rừng biết đi và biển sinh sôi”
Mũi Cà Mau đón anh vào một ngày xuân nắng reo, rồi mưa hát
Bên biển bao la là màu đước xanh bát ngát
Anh đang nghe sóng biển vỗ về: “Ta hãy vun vén yêu thương!”
Như từng chùm rễ đước, rễ mắm, nắm bùn vẫn bám chặt giữ quê hương
Như Đất Mũi kiên cường tự hào là mảnh hồn thiêng nước Việt
Ừ, chúng ta đừng thề thốt chi nhiều về ái tình bất diệt
Bởi đâu có gì chung thủy bằng tình “Đất Nước” phải không em?
Đứng canh giữ ở nơi cuối cùng của vùng đất phương Nam
Nghe em hát “Áo mới Cà Mau”, anh tưởng mình vừa mặc thêm áo mới
Ngắm mây nước hữu tình, lòng anh phơi phới
Tựa mũi thuyền tình, anh thương bóng em soi…
Anh mơ ngày được cùng em ru con trẻ trong nôi
Hạnh phúc mới bừng xuân, đất thương thêm bước chân, rừng che thêm bóng mát
“Mắm trước, đước sau, tràm đeo sát”
“Ngón chân cái chưa khô bùn vạn dặm” vẫn còn, cho ta thêm những ngày xanh!