Đặng Thanh Ngà là đại úy Công an, hiện công tác tại Tổ Cảnh sát khu vực, Công an phường Thành Sen (Hà Tĩnh). Bên cạnh nhiệm vụ chuyên môn, chị còn bền bỉ sáng tác thơ như một cách ghi chép đời sống, giãi bày cảm xúc và lan tỏa vẻ đẹp thầm lặng của người chiến sĩ vì dân.
Chùm thơ dự thi mộc mạc, giàu cảm xúc, lấy chất liệu từ nhịp sống khu vực, từ những ca trực, con phố, hồ sơ, đến mái ấm gia đình phía sau sắc áo xanh. Qua đó hiện lên hình ảnh người nữ công an tận tụy, nhân ái, kiên cường nhưng rất đỗi đời thường, giữ trọn lời thề “vì dân”.
TỰ HÀO NỮ CHIẾN SĨ CẢNH SÁT KHU VỰC
Phố phường đêm về phảng phất mưa bay
Bước chân em vẫn lặng thầm con phố
Nắng hay mưa, đêm ngày không ngại khó
Góp sức mình cho yên bình quê hương
Từng số nhà, ngõ phố thuộc lòng tên
Lúc dân cần em sẵn sàng có mặt
Chuyện về hộ tịch, tạm trú, nhân khẩu
Đều có em hướng dẫn tận tình
Đời khu vực cứ thế cũng thành quen
Trăm việc không tên một ngày làm không hết
Đi sớm về khuya mồ hôi mặn chát
Tấm áo màu xanh cứ thế soi đường
Người ta hỏi em sao lại chọn ngành này
Nghề gian khó, nữ càng thêm vất vả
Ngày bám địa bàn, đêm tuần tra không mỏi
Thời gian bên gia đình cũng ít nhiều vơi đi
Là bởi vì khi đã trót đam mê
Một màu xanh người chiến sỹ khu vực
Yêu nụ cười mỗi người già, trẻ nhỏ
Yêu từng chuyện xóm giềng, góc nhỏ thân quen
Người dân ân tình gọi em bằng cái tên
“Con gái nhỏ” của từng thôn, từng xóm
Yêu nghề lắm, dù gian lao vất vả
Mãi giữ trọn lời thề là chiến sỹ vì dân
NỖI LÒNG NỮ CHIẾN SĨ
Anh thân yêu! Người bạn đời của em
Anh đừng buồn, giáp Tết rồi em vẫn còn về muộn
Giữa bộn bề hồ sơ, những ca trực gấp
Bữa cơm chiều nay lại lỗi hẹn rồi
Mùa xuân về phố nườm nượp đào, mai
Nhà nhà chong đèn chúc nhau câu đối đỏ
Đứa con thơ chờ mẹ mua áo mới
Luôn miệng hỏi cha sao mẹ chưa về
Em hiểu lắm điều anh mong giản dị
Nắm tay em đi giữa phố đông người
2 con của mình hát líu lo phía trước
Tận hưởng Xuân về, hạnh phúc chỉ thế thôi
Chưa bao giờ anh buông lời thở than
Chia sẻ cùng em những lo toan tất bật
Bởi anh hiểu phía sau màu áo xanh
Là tiếng gọi từ con tim chân thành
Có những tối em muốn về sớm lắm
Đeo tạp dề nấu những bữa ăn ngon
Nhà mình cùng xem một bộ phim hài nhỏ
Tiếng chuông trực cắt ngang em lập tức lên đường
Em trở về khi phố đã ngủ say
Khẽ nép vào vai anh, dịu dàng thổn thức
Sau sắc áo tưởng chừng như là cứng cỏi
Em chỉ là em, người vợ rất bình thường…
ÁO XANH ĐI CÙNG NHỮNG MÙA XUÂN
Xuân đã về phố phường rợp cờ hoa
Mưa xuân bay ướt đôi bàn chân lạnh
Người chiến sỹ vẫn còn lo tất tả
Ngược xuôi đi về những chuyến tuần tra
Giáp Tết rồi nhiều công việc phải lo
Hồ sơ án, lấy lời khai, trực phạm
Tiếng chuông gọi nói vài câu rất vội
“Mẹ con ăn trước đi, bố không kịp về”
Những hiểm nguy luôn rình rập giữa đời
Giữa ranh giới mong manh được – còn, sống – mất
Những chiến công thầm lặng giữa đời thường
Những gian khổ không thể nào kể hết
Đèn đường vàng thao thức suốt năm canh
Bên ngọn đèn, lật từng trang vụ án
Gác niềm riêng, vững niềm tin phía trước
Để Thành Sen quê mình đón tết thật an khang