Nguyệt Vũ (tên thật Vũ Thị Minh Nguyệt, sinh năm 1963 tại Thái Bình) là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà văn Hà Nội. Chị làm thơ, dịch thơ Nga, viết truyện ngắn, tản văn; từng tu nghiệp tại Liên Xô, tốt nghiệp xuất sắc chuyên ngành kinh tế. Thơ Nguyệt Vũ giàu nữ tính, giàu nhục cảm đời sống, vừa mềm mại vừa mãnh liệt, thường đi từ tình yêu cá nhân đến những suy tư xã hội và nhân sinh rộng lớn.
Chùm tác phẩm dự thi thể hiện rõ ba mạch cảm xúc xuyên suốt trong sáng tác của Nguyệt Vũ: tình yêu người đàn bà từng trải, sự tri ân những hy sinh thầm lặng vì bình yên cuộc sống, và tiếng nói nhân văn trước nỗi đau của chiến tranh, môi trường, thân phận con người. Thơ giàu hình ảnh, cảm xúc dồn nén, ngôn ngữ trực cảm, tạo dư âm lắng sâu.
NGƯỜI TÌNH MÙA XUÂN
Tôi yêu em,
tình yêu của người đàn bà từng trải
Không giận,
buồn
ngúng nguẩy
hờn ghen…
Mê lạc cõi em
Chồi non lộc biếc
Thanh xuân trác tuyệt
Nhựa trắng tuôn trào
Ơ kìa … mùa xuân
Đến không gõ cửa
Ngực tôi đâu mở
Cớ sao gió đùa
mơn man
mơn man
Từ cõi hồng hoang
sương đêm mê dại
Cỏ cây thơm ngái
Trời đất ái ân
Này em … mùa xuân
Đào thơm mai nở
Mưa phùn rây nhỏ
Tim tôi cồn cào
Môi mặn khát khao
Ngực em nóng bỏng
Mùa tình dâng sóng
ẩm ướt mềm đêm
Đọt sương sớt em
Nụ hồng mê đắm
Nồng nàn xuân thắm
Lạc cõi hồng hoang
Người tình mùa xuân
Đừng rời đi nhé
Cho tôi tuổi trẻ
Yêu…
cạn kiệt em
NHỮNG BƯỚC CHÂN
Trên đường phố thân quen
Có bước chân không ngủ
Ấm, vang từng ngõ nhỏ
từng mái nhà …
Bình yên
Bước chân tuần tra đêm
Khi mùa xuân đang đến
Sắc áo xanh người lính
Dân trao gửi niềm tin
Những tuyến đường giao thông
Bàn tay anh điều tiết
Ánh đèn đêm… mỏi mệt
Mẹ già ngóng đợi con
Những người lính công an
Vẫn bền gan vững chí
Săn tiên nâu, ma tuý
lẩn quất dưới màn đêm
Những nụ cười dân tin
Giữ bình yên thành phố
Bữa cơm còn dang dở
Có lệnh vội lên đường
Dân biết và dân thương
Những hy sinh thầm lặng
Những trưa hè chang nắng
Giọt mồ hôi vỡ rơi…
Người lính công an ơi
Vì nhân dân phục vụ
Canh cho dân giấc ngủ
Canh cho đời bình yên
Mãi thắp sáng niềm tin
Màu áo xanh bình dị
Tình yêu và ý chí
Người công an nhân dân
TRÁI ĐẤT MẸ ĐAU
Mẹ là nắng, là sương, là biển rộng
là cánh rừng già nghiêng giấc mơ
Mẹ là dòng sông, êm đềm con sóng
Tám tỷ người trên mặt đất sinh sôi
Mẹ sinh ra một hành tinh xanh biếc
Sự sống tiếng cười, thế giới yên vui
Ai nỡ gây chiến tranh và cái chết
Khói bom mìn, khói công nghiệp ngút cao
Những làng mạc oằn mình trong bom đạn
Những con tàu chấp chới giữa biển khơi
Những cột lửa đâu phải là sấm sét
Máu người loang đỏ giữa trùng dương
Mẹ đau lắm, bầu trời đang ngột ngạt
Những cánh rừng tang tóc chẳng bình yên
Thay tiếng sáo, tiếng khèn, cùng nhau ca hát
Lửa chiến tranh, thù hận đỏ úa trời
Mẹ Trái Đất chiều nay ngồi khóc
Vì tiếng bom xé trang vở học trò
Những đứa con sinh ra đỏ da thắm thịt
Giờ đứa tật nguyền, đứa chết bởi đạn bom
Mẹ ngồi buồn ôm những vết thương non …
Súng đã nổ và bóng người đã đổ
Ai đúng ai sai, Mẹ đều đau rạn vỡ
Không chịu nổi nữa rồi, ánh mắt trẻ thơ
Một thế giới bình yên chỉ còn lại trong mơ
Vợ mất chồng, con thơ mất bố
Bầu trời xám, tiếng quạ đen rền rĩ
Cánh chim gầy, lạc giọng giữa tan hoang
Những đền đài, thành phố nát tan
Còn lại bên rào thưa con chó già hiu hắt
Ấm là Đất, hiền lành là Đất
Mẹ ngồi ôm xác những đứa con …
Mẹ ngồi ôm những vết thương non …
Chiến tranh!