182. THƠ DỰ THI CỦA LÊ VI THUỶ

Nhà thơ Lê Vi Thủy là hội viên Hội nhà văn Việt Nam và nhiều hội văn học nghệ thuật. Chị từng xuất bản nhiều tập thơ như: Mắt vỡ không còn bóng, Ngày hạt mầm tỏa hương, Gió nghiêng về phía ngược chiều và các tập truyện ngắn giàu cảm xúc. Thơ của Thủy ghi dấu bằng giọng điệu đa sắc, kết hợp âm thanh và hình ảnh đầy gợi cảm, phản ánh sâu sắc đời sống và tâm hồn con người, đặc biệt là nét văn hóa Tây Nguyên. Tác phẩm của chị được đánh giá mới lạ, giàu chất trải nghiệm và tư duy sáng tạo.
Chùm thơ dự thi Xuân Mới là lát cắt dữ dội và nhân ái về đêm tối đời sống, nơi những phận người chông chênh được đưa về ánh sáng. Ba bài thơ khắc họa hy sinh thầm lặng, nỗi đợi chờ và mùa xuân được giữ bằng yêu thương, trách nhiệm.

XƯỚC ĐÊM

Đêm trắng
Cuốn đêm trắng
Những vòng tròn dọc ngang
Xô nhau qua những dấu chấm hỏi
Đôi mắt dõi theo
Trên bức tường rêu phong cũ
Tiếng mèo động dục
Tiếng chổi lạc xạc
Tiếng ê a của vài kẻ say đêm
Xoáy vào không gian
Của những người còn thức.
Đêm & ngày
& những con hẻm tối
& những làn khói trắng
Co giật
Vón cục cuộc đời
Thời gian đọng nước
Chờn vờn dầm vào tiềm thức của loài dơi không ngủ
Cuốn lấy nhau trên định lượng vô hình
Những đứa trẻ đưa mình vào hơi thở của quỷ
Những người áo xanh
Lầm lũi xước vào đêm
Đưa những đứa trẻ về với gia đình
Về với những mùa xuân mới.

HÕM NGÀY

Khi mặt trời khuất đằng sau núi
Ánh sáng nhợt nhạt trôi vào chạng vạng
Những đôi mắt hõm ngày
Rơi vào mênh mông
Một ngày. Hai ngày. Ba ngày ….
Rồi xa ngái
Tiếng cười trong trẻo rơi vào thinh không
Người mẹ già ngồi bó gối
Bên chiếc cầu thang gỗ chẳng còn tiếng cười
Hạt bắp đã mẩy
Gió mùa về xào xạc
Trên con đường mòn chỉ còn bóng người già xiêu vẹo
Những đứa trẻ bên kia bên giới
Hõm ngày chờ đợi
Một cuộc điện thoại, một tiếng quen thuộc
Chẳng có
Chỉ có những lời quát mắng
Và một không gian xa lạ
Hõm ngày
Mọi thứ trở nên thăm thẳm
Chờ một nụ cười
Một tiếng gọi
Một vòng tay quen thuộc
Trong ban mai mùa xuân

MÊNH MANG GIÓ

Gió hút vào đêm
Những ngôi nhà
Lặng im
Trong tiếng gió
Trong tiếng lao xao của lá
Đôi mắt mẹ trũng sâu
Nhìn về phía bên kia núi
Nơi từng là ước nguyện, từng là giấc mơ
Giờ chỉ còn lại sự khô khốc, nhói buốt
Chẳng có giấc mơ nào thành hiện thực
Nước mắt mẹ xâu thành chuỗi
Rơi
Lênh đênh
Vô định,
Va đập
Loảng xoảng
Ngày con cầm tờ giấy báo trúng tuyển
Ngày con tự hào khi khoác lên mình bộ quân phục màu xanh
Ngày con ghi tên mình bằng những chiến công
Mẹ hạnh phúc …
Gió rơi vào đêm
Tiếng thằn lằn tặc lưỡi
Mẹ trở mình nhìn hình bóng quen thuộc
Con trở về, nụ cười rạng rỡ trên môi
Ôm chầm lấy mẹ
Trong bóng tối mẹ nhìn khuôn mặt của chàng thanh niên rắn rỏi
Mờ dần trong nước mắt
Gió xước vào đêm
Tiếng gió va đập
Mẹ ngồi nhìn về phía xa xăm theo ánh mắt của con
Tuổi thanh xuân con đã cống hiến hết mình cho tổ quốc
Nhưng con vẫn nợ mẹ một cuộc đời
Gió miên man
Trên di ảnh chàng thanh niên có đôi mắt sáng đang cười
Tổ quốc có thêm một liệt sĩ
Còn mẹ
Là những
Mênh mang
Gió …..