Tác giả Nguyễn Kim Nghỉ (bút danh Kim Nghi) hiện là biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Cà Mau, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Cà Mau, sinh hoạt chuyên ngành Văn học. Xuất thân từ vùng đất cuối trời Tổ quốc, thơ và văn xuôi của Kim Nghi bền bỉ đi vào đời sống miền sông nước Nam Bộ, giàu chất ký ức, nặng tình quê và chan chứa hơi thở con người lao động. Tác giả từng đoạt nhiều giải thưởng văn học khu vực và toàn quốc, ghi dấu bằng lối viết mộc mạc mà sâu lắng, giàu nữ tính nhưng không bi lụy.
Chùm thơ dự thi là những lát cắt cảm xúc đậm đặc về quê nhà, mùa xuân, tình mẹ cha và ân tình xứ sở. Thơ Kim Nghi không ồn ào, mà thấm dần như mùi rạ rơm, như gió bấc hiu hiu chạm vào miền nhớ, đánh thức trong người đọc những món nợ ân tình với gia đình, với đất đai, với cội nguồn.
LỜI RU GIÓ BẤC
Hiu hiu gió bấc tìm về
Cho ta chạm lại bộn bề nhớ thương
Quê nhà có sợi tơ vương
Buộc ta với những nẻo đường rạ rơm
Ta thèm lọn khói chiều hôm
Nhà ai chái bếp dậy thơm hương mùa
Quắt quay nhớ bận gió lùa
Cuộn vào ký ức những trưa ngập ngừng
Tần ngần, dường… bóng người dưng
Đi – về mấy quận lưng chừng tỉnh – mơ
Người rao câu đợi câu chờ
Ta nghe xuân dệt bãi bờ sông quê
Rạ rơm một thoáng chợt về
Ai quên, ta nhớ câu thề đã trao
Ầu ơ tình bậu thuở nào
Xuân xưa theo bấc lạc vào xuân nay
MỘT BỨC TRANH XUÂN
Chị nhìn hoài bức vẽ trên tay
Nhẩm đề bài “Em hãy vẽ Tết, mùa Xuân và Mẹ”
Ngó sắc áo xanh, tim chị như khựng lại
Là bức tranh xuân của đứa con nhỏ ở Sóc Đồn
Hồi mới về giồng đất cát thô
Chị hay được rủ làm dâu của bốn, năm bà mẹ
Mẹ Chanh Tha, mẹ Lai Hiên, mẹ Sết…
Cười sếu răng thưa, khoe “con của mẹ, nó hiền”
Ngót chục năm dài chị cắm sóc bám dân
Các mẹ lần lượt cưới dâu
Nhưng nữ chiến sĩ áo xanh chưa lần xuất giá
Sau đận cách ly, có thằng con trai và cô con dâu không về được nữa
Mẹ lủi thủi mình ên nuôi đứa cháu dại khờ
Trận dịch qua rồi, những nữ chiến sĩ áo xanh
Thành mẹ đỡ đầu của bao đứa trẻ
Đầu trần, mắt sâu, áo bện sình nâu
Dép quai khâu trên những vòng xe tới trường mỗi sớm,
Chở theo mớ xá bấu tiếp ông, dăm bó tùa xại phụ bà
Bức tranh này con đâu chỉ vẽ mùa xuân
Có người mẹ áo xanh dạy con buộc làm sao cho tròn đòn bánh tét
Cho con nét chữ đầu tiên, cho con tập sách
Để những mùa sau con tự biết làm Tết cho mình
Bức tranh này còn có những ngày xa
Nắng gió Thmây lắt lay mùi thơm cốm dẹp
Mẹ vận xà rông, áo tầm vông, vắt dải sbay rực rỡ
Dắt tay con thong dong dưới những mái chùa
Bức tranh này con đâu chỉ vẽ mùa xuân…
NỢ
Đêm qua, trong giấc chập chờn
Con trở về với cánh đồng ký ức
Một mùa thương dâng lên vàng rực
Ủ từ bùn non lầy lội bước cha về
Đâu phải lần nào cũng có con lóc, con trê
Cũng nhúm rau năn, bồng bồng, lá hẹ
Những bước chân, con nghe chừng rất khẽ
Vương mấy âu lo mùa mưa ngót, đất gò…
Ruộng quê mình vành vạnh những đêm trăng
Nhánh lúa oằn cong đâu chỉ vì ngậm sữa
Ụ rơm khô miết mê mùi ngọt hăng khói tỏa
Củ khoai lùi quàng mặn ngọt cần lao
Cánh đồng sau nhà mùa chạp vừa sang
Đất nẻ nắng chang quắt queo cuống rạ
Bồ lúa giựt lưng chạnh thương ngày giáp hạt
Đâu biết làm sao, khi con thèm tấm áo, đôi giày
Cha biểu: “Nợ vợ con mình sân gạch, nhà xây”
Trong buổi hừng đông bên ly trà đã nguội
Con nhìn bóng cha hắt lên vách nhà, lầm lũi
Đâu có cha ơi, mà là con mới phải
Nợ cha một đời, nợ cả ruộng cạn đồng sâu…