178. THƠ DỰ THI CỦA ĐOÀN HẠO LƯƠNG

Đoàn Hạo Lương là nhà báo, nhà thơ, hiện công tác tại Báo và Phát thanh, Truyền hình Đà Nẵng; hội viên Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng. Anh là tác giả của các ấn phẩm: Vệt nắng (thơ, NXB Hội Nhà văn, 2015), Đi cùng Long (bút ký, NXB Đà Nẵng, 2023) và Vết cũ ngày mưa (tản văn, NXB Kim Đồng, 2024).

Chùm thơ dự thi mang giọng điệu trầm lắng, giàu chất tự sự và hoài niệm. Thơ Đoàn Hạo Lương chạm đến những miền cảm xúc mong manh của con người trước chia ly, ký ức và nỗi buồn hiện sinh, với hình ảnh thiên nhiên miền núi, mùa xuân, mưa gió được sử dụng như một không gian nội tâm sâu lắng.

RU LÒNG

Ừ thì mình về đôi ngả
đường em, em cứ vui
còn ta chén trà, ly rượu
khóc, cười với đơn côi
Giao thừa tình xuân để ngỏ
nỗi niềm lơ lửng nhành mai
lòng vương bao phiền muộn
ôn hoài chuyện cố nhân
Tỉnh mộng về vui với gió
chiều nghiêng chếnh choáng men sầu
ngày xuân hoa râm sợi bạc
ôm lòng ru với cơn say!

THƯƠNG NHỚ DẠI KHỜ

Tôi trở về, ngơ ngác tháng giêng
mùa hoa cải vàng ươm nỗi nhớ
người đi xa mà lòng cứ ngỡ
hương thời gian khắc khoải đợi chờ
Tháng giêng của những ngày ngây thơ
đi trong sương nghe giọng cười vô vọng
niềm thứ tha – những lời khai phóng
cô gái Mông ngồi đợi hoài mong
Tháng giêng về nỗi nhớ hư không?
thềm hoa đá, ngõ vườn rắc nắng
người tháng giêng nụ cười xa vắng
dệt tầm gai thương nhớ dại khờ…

NỖI BUỒN HÓA KIẾP

Mưa một ngày như núi sinh ra
Tuôn ào ạt. Đầu nguồn chảy siết!
Nỗi buồn từ lòng người mải miết
Hiện sinh trên gương mặt u sầu…
Những chiều xuân ngồi ngóng rất lâu
Ngỡ em về đầu con dốc
Núi tự bao giờ cô độc
Cũng như người vời vợi… cách xa
Chẳng dám ước mình mạch nước sinh sôi
Tắm bao rừng cây cháy khát
Chỉ xin một lần gội mát
Xóa nỗi buồn. Hóa kiếp… mưa ngâu!