Đỗ Hoàng Quân là gương mặt viết trẻ đến từ Gia Lai, hiện là học sinh THPT. Thơ của Quân giàu cảm quan không gian, đậm hơi thở miền biển miền cát và ký ức gia đình, với giọng điệu mộc mạc mà giàu nhạc tính. Ba bài thơ Nội tôi, Xuân ca xứ cát, Bài ca cho các anh cho thấy khả năng quan sát tinh tế, ngôn ngữ giàu hình ảnh và một tình cảm trong trẻo hướng về con người, quê hương, Tổ quốc.
NỘI TÔI
sương hôn lấy gò má quyện chặt vị thuốc rê
suốt hàng thập kỉ
bóng đêm là bạn
mắt nghĩ suốt năm canh nghe từng nhịp lưới trủ
sóng hát lời ru nghe điệu múa hải thần
kẽo kẹt
giòn tan trên từng thớ gỗ
lại ngả nghiêng theo dáng đứng đại dương
người nhạc trưởng cầm trịch dàn sóng hát
đời mặn rồi đời ngọt
ôm từng nắm trong tay
nghe nặng từng nhịp thở
đôi bàn tay đã ấm nồng lòng biển để về đây
trong ánh mắt mằn mẵn
trong nua già cỗi cằn
xuân ngời lên mắt nội
và bình minh cũng xanh mùa mới
XUÂN CA XỨ CÁT
chớp động giữa rừng hoa trang nở
gió nồm hong
hồng hương nếp chín
xuôi theo dòng nước hiền
cát thịt níu vào tay người nhóm lửa
thành miền trác tuyệt tụ hội
tài nhân
từ bãi bồi Côn giang
nắng đỏ màu gạch mới
đất say vị thơm nồng
trắng bạc một góc trời Thị Nại
thả hương gió ôm
giục bờ xanh thức giấc
bên những hàng đước cắm mình níu lấy nhau
người và đất đã hoá bài xuân ca xứ cát
BÀI CA CHO CÁC ANH
nếu có một bài ca cho các anh
xin hãy là một bản trường ca đừng viết trên giấy mực
khoác lên mình màu xanh của tuổi trẻ
bước chân theo tiếng gọi của Tổ quốc
ba phần tim gửi trọn đồng bằng, núi rừng và đảo xa
trong tiếng thét gào đêm bão dữ
chưa bao giờ tôi thấy vắng màu xanh
nhìn ra ngoài cửa sổ, trổ nóc nhà vươn tới nắm bàn tay
với anh một phút đã là nhiều
ngại chi con nước bạc đã ăn vào mạch máu
cắt vào từng khúc tủy xương.
từng cơn sóng tát vào ghềnh đá, những cú tút…tút…dài
các anh vẫn giương cao ngọn cờ giữa bao lớp sóng vồ vào cắn nát mạn thuyền
vì chủ quyền, vì lãnh hải quốc gia
dẫu trăm Công ước đã ký rồi
vẫn chưa thôi nỗi lòng trong mắt các anh
mỗi tấc đất, là một phần xương thịt chắc tay súng mới giữ vững niềm tin
chỉ biết dừng khi biển thôi gọi sóng.
nếu có một bài ca cho các anh
xin hãy là một bản trường ca đừng viết trên giấy mực
bởi các anh yêu hơi thở đồng bào
yêu vòng tay trẻ nhỏ
yêu nụ cười móm mém cuối chiều của các cụ già
bài ca ấy
là bữa cơm yên khói,
là ruộng đồng thắng con nước mới lên
dẫu nằm lại nơi bãi bờ xa vắng xin làm dòng phù sa
đỏ thương màu nhớ…