Nguyễn Thu Hà (bút danh Nguyễn Thu Hà SG) mang đến những bài thơ giàu cảm xúc, lặng lẽ mà sâu sắc, viết về hậu phương, tình yêu, người mẹ, và những hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ giữa mùa xuân đất nước. Thơ chị mềm mại như sợi mạ non, ấm áp đời thường nhưng ánh lên vẻ đẹp của trách nhiệm, bình yên và niềm tin vào con người.
Nguyễn Thu Hà là hội viên hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Chị đã xuất bản 3 tập truyện ngắn: Quang phổ, Mê khúc, Vọng âm…
SỢI MẠ NON
Em luồn ngọn chỉ xanh
Qua mắt gầy kim trắng
Mu bàn tay em nẻ như ruộng chưa cày lật
Đôi bàn tay em nhớ hơi ấm tay anh
Chiếc tất xanh
Thứ màu xanh như được dệt từ những cánh đồng quê mình mùa xuống mạ
Hơi thịt da anh còn như lan toả
Chiếc tất cũ thôi sao làm má em hồng
Tết cận
Xuân kề
Chỗ anh nằm giường lạnh trống không
Em không còn tủi thân nhưng thương anh đầy hơn năm trước
Tủ trống chỗ áo anh mang theo công tác
Sót chiếc tất mạ non thủng những vết âm thầm
Này đá tai mèo đâm qua đế giày
Đêm truy kích có vệt máu loang trên gói hàng quốc cấm
Này lửa than bắn tàn một lần cứu em thơ trên lán
Anh dành những đôi tất lành ủ ấm những cẳng chân non
Bên láng giềng đào đã nở thắm hiên
Anh đi vắng bếp nhà mình cũng trống
Nỗi nhớ theo chân anh giữ bình yên cuộc sống
Mùa xuân về trên tay em theo đường chỉ mạ non…
ĐÊM GIAO THỪA NHỚ MẸ
Con đi chẳng kịp ăn gì
Mâm cơm mới kịp dâng về Tổ tiên
Trang thờ ảnh bố cười hiền
Màu quân phục tiệp màu vàng hoa mai
Ngày Ba mươi vốn thật dài
Từ tinh mơ khói nhang bài đã thơm
Neo người, mẹ chỉ lưng cơm
Lui cui soạn cỗ, nhớ dồn, thương loang
Vẫn là chừng ấy lo toan
Con và đồng đội an toàn tấm thân
Một lòng dốc hết vì dân
Giữ an dòng chảy mùa xuân phố phường
Nhà neo Tết cũng bình thường
Giao thừa một bóng mẹ vương hiên nhà
Vài bước chân chứ đâu xa
Mà con chẳng thể về nhà đón Xuân
Đêm nay con trực chốt gần
Mui xe đèn chớp bần thần phố khuya
Anh em sát cánh cận kề
Chia nhau lời chúc bộn bề riêng chung
Mẹ ơi, thương mẹ vô cùng
Yêu cha, mẹ chẳng mùa xuân vẹn toàn
Thương con, mẹ gánh lo toan
Tô thêm màu áo sáng vàng cùng Xuân.
XUÂN PHỐ
Anh ơi
Phố đã đón Xuân về rồi đấy
Bến Bình Đông ghe đã ghé mạn chiều
Vỉa hè chưa lót xong đào Hà Giang đã bó cành phong phấn
Rần rật nụ mai muốn nhú xôn xao
Lời hẹn thề nhưng nhức nôn nao
Nhiệm vụ bất ngờ đã là lần thứ mấy
Tết sum vầy dành cho những kẻ xa nhà, vốn vậy
Tết âm thầm đấu trí cho bình yên Tổ quốc cũng lẽ thường
Tiếng pháo Giao thừa chìm trong tiếng gõ lệnh chú tâm
Ánh sáng pháo hoa nhoà trong sắc xanh chảy tràn trên dòng mã
Hàng triệu thanh niên đổ xuống đường đón countdown vui quá
Những căn phòng lặng phắc sáng mắt anh và đồng đội canh giữ thông đêm
Có những hi sinh chẳng thể gọi tên
Có những chiến công âm thầm không thể hiện lời, bằng chữ
Chỉ chúng mình hiểu và yêu nhau nên rõ
Hy sinh nào cũng lấp lánh cô đơn
Xuân đã về trên phố ngập tràn
Đào Hà Giang nở xoè muôn cánh mỏng
Mai nở vàng theo Cửu Long đi muôn hướng
Chỉ lời hẹn của chúng mình cứ mãi chúm chím nụ xuân
Xuân đã hoà vào phố trong ngần
Như lòng tin em hoà vào tình yêu anh bất diệt
Thời bốn chấm Xuân nở trong chiều tâm thức
Một đoá bình yên nở giữa chúng mình.