172. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN VĂN VIỆT

Nguyễn Văn Việt, bút danh Việt, sinh năm 1990, giáo viên dạy Văn – Sử quê Quảng Bình. “Đỏ thắm sắc bùa” và “Vọng xuân” thể hiện giọng điệu trữ tình đậm sắc thái văn hóa dân gian, ký ức làng quê, tình yêu và niềm hoài niệm về cội nguồn, gia đình và những giá trị truyền thống bền sâu.

ĐỎ THẮM SẮC BÙA

“Lúa nương chín vàng sân
Anh thương em chỉ nói một lần
Rồi duyên mình lận đận
Mười phần chẳng còn ba”
Tình yêu ta đỏ thắm sắc bùa
Chuông ngân từ nhà cổ
Đôi chim già rỉa trái ngô non
Cô bé tí hon
Chìa cho anh bông hoa ngũ sắc
Lắc lắc vòng tay hát theo nhịp điệu
A…ha con suối reo thầm
Quên những lỗi lầm
Trong lòng bàn tay đỏ thắm sắc bùa
Mùa nhớ thương quyện trong cuồng dại
Đôi chim quyên hót dưới hiên nhà
A ha…
Trái tim anh đỏ thắm sắc bùa
Khắp nhân gian sắc bùa đỏ thắm
Sợi dây tình yêu dâng tặng
Những kẻ khù khờ lặng bước tìm nhau
Mang trong thương đau
Mùa tình yêu đến thời rộ chín
Mẹ cho ta bát rượu gọi mừng
Tiếng hát lưng chừng
Sắc bùa đỏ thắm
Người từng thương nhau…

VỌNG XUÂN

Tôi với tay khời bếp lửa
Tàn vây quanh kể lại tuổi thơ mình
Lũ trẻ xinh xinh
Mang theo phong lì xì đỏ
cành đào non phơn phớt reo mừng
Bà tôi rưng rưng…
Nheo mắt nhìn theo niềm vui thơ dại
Bông cúc vàng thơm mùi khói bếp
Đàn chim vui hót khúc giao mùa
Chẳng còn hơn thua
Những người làng theo đoàn tàu đêm trở về xóm vắng
Bắc nồi bánh chưng
nhắc chuyện rì rầm
Những tinh hoa tưởng như đã mất
Lại quẫn quanh…
như hương khói nhang trầm
Ngày mai
Ngày mai tôi sẽ đi xin một câu đối nhỏ
Dán lên gian thờ nơi có tổ tiên tôi
Tổ tiên chúng ta
Những người chung giống nòi Lạc Hồng
Khao khát ngày xưa cháy bỏng
Một thuở vọng vang
“Mấy gian nhà tranh chứa những giấc mơ
Đàn đom đóm bay…tôi cười rất vội…”